Mọi người tiến vào vườn, xa xa đã thấy một đám công tử ở trong đình.
Có người đang đánh đàn, tiếng đàn bay xa!
Có người đang múa kiếm, thân nhẹ như chim yến!
Có người ngâm thơ, có người chỉ đơn giản nhắm mắt ngồi đó!
Có đủ loại phong thái, người ta không thể nhìn hết chỉ trong chốc lát.
Mấy nữ tử gan lớn không nhịn được mà đánh giá những ca ca kia.
“Ngươi nhìn kìa, người cầm quạt xếp trong tay chính là tiểu thế tử Vệ Quốc công phủ, thật khôi ngô!” Một nữ tử mặc y phục đỏ cười nói.
“Đúng vậy, đúng vậy. Hắn liên tục nhìn về phía này, chẳng lẽ đang nhìn ta?” Một nữ tử mặc y phục xanh có khuôn mặt khá xinh đẹp lên tiếng nói.
“Hắn à, đã bị Quốc Tử Giám xoá tên rồi… Ta xem trọng tiểu thế tử Trung Dũng Hầu phủ hơn. Ngươi nhìn kìa, khí chất của hắn trong trẻo lạnh lùng, trầm ổn biết bao!” Một nữ tử mặc y phục trắng nhìn Văn Huyền, trong mắt đầy si mê.
“Văn thế tử không tệ, ôn tồn lễ độ, khó trách đứng trong hàng tứ đại công tử trong danh sách…” Có người lập tức đồng ý.
“Danh sách, danh sách gì?” Có người khó hiểu.
“Trước đó vài ngày, một số nữ tử trong kinh tụ hội, căn cứ vào gia thế, nhân phẩm, tài học và dáng vẻ, bình chọn ra tứ đại công tử của Trường A. Trong đó có cả Tô đại công tử và Văn thế tử. Xét về tướng mạo đẹp nhất phải kể đến Tần vương, nhưng hắn… Không ai dám. Vì thế trong danh sách này không có hắn!”
Một nữ tử mặc y phục hồng kiên nhẫn giải thích.
Mọi người vừa nghe bỗng ngộ ra, ánh mắt sôi nổi chuyển hướng đến chỗ Tô Lạc Tích và Văn Huyền.
Vệ Tư Mạt cũng nhịn không được mà nhìn qua.
Chỉ thấy Tô Lạc Tích đứng trong đình, một tay chắp sau lưng đang cười nói với Văn Huyền.
Nói đến chỗ hứng thú hắn còn cười lớn, khuôn mặt vừa trắng vừa hoàn mỹ như ngọc, ngọc thụ lâm phong, như tiên giáng trần.
Nhịp tim của Vệ Tư Mạt lập tức hẫng đi một nhịp, trong mắt đầy vẻ si mê.
Sợ người khác nhìn ra, nàng lập tức cúi đầu, lấy khăn lau khóe miệng, dùng cách này che dấu nhịp tim đập nhanh của mình.
Tô Thiển Nguyệt ở bên cạnh lại nhìn Văn Huyền ở đối diện Tô Lạc Tích bằng ánh mắt đầy si mê, trong mắt còn chứa vẻ trách móc và một chút không cam lòng.
Đến bây giờ nàng vẫn chưa nghĩ ra, ngày đó gặp mặt ở Tùng Hạc Đường, cử chỉ của hắn chuẩn mực, còn lén nhìn mình vài lần, nàng biết hắn không ghét mình.
Nhưng sau khi bọn họ ra khỏi Tùng Hạc Đường, Trung Dũng Hầu phủ lập tức kết giao với Lao Thập Tử phủ và Giam phủ, quẳng nàng ra sau đầu.
Nàng thật sự tức giận, rốt cuộc bản thân không tốt chỗ nào mà khiến hắn không thích?
Từ đầu đến cuối Tô Thiển Nguyệt chỉ nhìn Văn Huyền, thấy hắn uống vài chén trà rồi theo hạ nhân ra khỏi đình.
Tô Thiển Nguyệt đương nhiên biết hắn đi đâu, nàng nghiêng mình một cái, tránh ở sau bụi hoa, thấy không có ai phát hiện thì xoay người chạy về phía xa.
Văn Huyền ra khỏi tịnh phòng, vòng qua tường viện thì thấy một nữ tử nấp sau bụi hoa.
Hắn định nhìn thẳng sau đó lướt qua thì một giọng nói vang lên, gọi hắn lại: “Văn công tử, xin dừng bước!”
Văn Huyền xoay người, hắn thấy một nữ tử đi ra, tập trung nhìn kỹ thì đây đúng là Tô Thiển Nguyệt, Tam tiểu thư Tô phủ.
Nhớ tới việc lúc trước, hắn chắp tay vái chào, trịnh trọng lên tiếng: “Lúc trước đến quý phủ mạo phạm Tam tiểu thư. Chuyện này do tại hạ sai, xin Tam tiểu thư tha thứ cho!”
Tô Thiển Nguyệt nhìn hắn, vành mắt lập tức đỏ ửng, không nhịn được mà hỏi:
“Vì sao? Ta không tốt chỗ nào mà Văn công tử đối xử với ta như vậy?”
“Không, không phải, tất cả đều do tại hạ sai, tại hạ mạo phạm Tam tiểu thư, xin Tam tiểu thư thứ tội…”
“Là Tôn nhị tiểu thư ư? Có phải Văn công tử… Thích nàng không?” Tô Thiển Nguyệt lập từ cắt ngang lời nói của Văn Huyền, lên tiếng chất vấn.
“Hả? Tam tiểu thư hiểu lầm rồi, Tôn nhị tiểu thư có người nàng ấy thích, tại hạ cũng…”
“Ngươi cũng có nữ tử mình thích? Là ai?” Tô Thiển Nguyệt lập tức tiến lên một bước, ép hỏi.
“Không, không phải…”
“Vậy chuyện là như thế nào? Hy vọng hôm nay Văn công tử có thể cho ta một lời giải thích!” Nước mắt của Tô Thiển Nguyệt rơi đầy mặt, bám lấy không buông.
“Thế tử, thế tử, ngài ở đâu?” Một giọng nam từ xa truyền đến.
Văn Huyền nghe tiếng gã sai vặt gọi thì vội vàng vái chào Tô Thiển Nguyệt: “Tại hạ cáo lui trước, gã sai vặt đang tìm ta!”
Nói xong, hắn đang muốn cất bước thì Tô Thiển Nguyệt túm chặt tay áo hắn, hai mắt đẫm lệ chất vấn:
“Vì sao? Vì sao không thể là ta? Tại sao ngươi lại thích nữ tử khác?”
“Tam tiểu thư, xin tự trọng!”
Văn Huyền rút tay áo ra, vội vàng ra khỏi viện, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Tô Thiển Nguyệt ngơ ngác giật mình tại chỗ, nước mắt nước mũi chảy ra.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Trong lòng hắn có người khác, mà người kia không phải mình!
Không biết qua bao lâu, nha hoàn Thu Cúc tìm đến đây.
Nàng mới lau sạch nước mắt, như cái xác không hồn đi đến sân vườn.
Vừa vào sân, nàng phát hiện mọi người đã ngồi vào vị trí.
Đại phu nhân Hạ thị đang ngồi ở chủ vị, cúi đầu nói gì đó với Hạ Vãn Tình.
Giữa khách nam khách nữ cách nhau một lớp mành mỏng, chỉ thấy lờ mờ, nghe được tiếng nhưng không thấy người.
Gió nổi lên, mành nhẹ nhàng tung bay, không ngờ lại thấy nhau rõ ràng.
Tô Thiển Nguyệt ngồi ở một chỗ trống bên mành, vừa lúc đối diện với Văn Huyền.
Chỉ thấy hắn đang cười nói với người khác, vẻ mặt nhã nhặn, ý cười trong mắt như những thanh đao đang lăng trì trái tim Tô Thiển Nguyệt.
Tô Thiển Nguyệt túm chặt khăn trong tay, quật cường nâng cằm, sợ bản thân cúi đầu nước mắt sẽ chảy ra.
Đột nhiên, tiếng của Tô Thiển Ly vang lên.
Tô Thiển Nguyệt xoay người, chỉ thấy Tô Thiển Ly rời khỏi ghế, ôm hộp gấm dài đi đến chỗ ngồi của khách nam.
“Đại ca ca, hôm nay là sinh thần của ngươi, A Ly viết một bức tự, tặng cho đại ca ca, chúc đại ca ca muốn sao được vậy!”
“Cảm ơn Tứ muội muội!”
Tô Lạc Tích đứng dậy, nhận hộp gấm trong tay Tô Thiển Ly, mở ra trước mặt mọi người.
Hắn ngơ ngẩn nhìn tác phẩm trong tay, một hồi lâu sau vẫn không nói gì.
Mọi người không hiểu, sôi nổi nhìn qua đó.
Phùng Kinh Mặc ở bên cạnh nhìn lướt qua, bật ra lời giễu cợt: “Nếu không phải thứ có thể cho người khác nhìn… Nhất định đại biểu ca sẽ thu lại!”
Ngụ ý là lễ vật Tô Thiển Ly đưa không thể xem tại nơi thanh nhã.
Văn Huyền cũng đứng lên, theo tay Tô Lạc Tích nhìn một chút, ánh mắt lại nhìn về Tô Thiển Ly đang đứng ở một bên, hắn dò hỏi:
“Cái này do Tô tứ tiểu thư viết à?”
“Đúng vậy, tối hôm qua ta tốn một canh giờ mới viết xong đấy, bây giờ tay vẫn còn đau đây này!”
Tô Thiển Ly nói xong xoa tay phải như thật, tỏ vẻ vô cùng thật thà.
Lý Vũ Hi đứng dậy nhìn thoáng qua, trực tiếp khen ngợi: “Xem ra tất cả chúng ta cũng không so được với Tô tứ tiểu thư!”
Mọi người nghe thế trong lòng chấn động, rốt cuộc Tô Thiển Ly viết cái gì mà Ngũ hoàng tử đánh giá cao như vậy.
Tô Thiển Ly cười nói:
“Ngũ điện hạ khen quá rồi, ta chỉ mượn hoa hiến phật mà thôi!”
Tô Thiển Ly không nói sai, tác phẩm trên thư pháp chính là “Nhân sinh phú” nổi danh nhất nửa đời sau của Vương Khê.
Bút pháp tròn trịa, lời văn diễn tả cái nhìn cuộc sống của ông, tác phẩm vừa phóng khoáng xuất thế vừa chững chạc. Tuy hai người khác nhau nhưng cứ như một người viết ra, hòa hợp đến nỗi nói không nên lời.
Tô Lạc Tích biết đánh giá của Ngũ điện hạ không phải thổi phồng.
Từ năm mười tuổi, hắn đã làm thư đồng cho Lý Vũ Hi, đến nay đã bảy năm.
Đương nhiên Lý Vũ Hi biết suy nghĩ trong lòng hắn.
Hắn luôn hướng đến việc ung dung tự tại giữa núi sông nhưng tổ phụ lại chọn hắn, dốc lòng bồi dưỡng đến nay, trên người hắn chịu trách nhiệm tương lai của Tô phủ, hắn không thể nói không.
Hắn phải đấu tranh tư tưởng rất lâu, cuối cùng không thể làm gì khác hơn ngoài việc phủ bụi nguyện vọng cất vào đáy lòng, bắt đầu học tập thể chữ khải, chăm chỉ học tập chính vụ, làm tốt chức đích trưởng tôn của Tô phủ.
Nhưng mỗi khi đêm khuya vắng người, nhìn những chấm nhỏ trong bầu trời đêm, khát vọng trong lòng hắn lại càng mãnh liệt.
Khao khát bản thân có thể mọc ra một đôi cánh, bay đến chân trời nhìn bên ngoài Đại An một chút, nhìn phong cảnh mặt trời lặn ở bên đó, xem rốt cuộc nó có dáng vẻ như thế nào.
Giờ khắc này, hắn mới ý thức được hóa ra trách nhiệm và khát vọng không hề mâu thuẫn với nhau.


