Skip to main content

Trang chủ Sau Khi Sống Lại Trở Thành Đại Lão Trong Lòng Kiều Chương 62: Mưa gió dần nổi lên

Chương 62: Mưa gió dần nổi lên

2:30 chiều – 24/09/2025

Chỉ thấy Văn Huyền mặc bộ cẩm bào màu xanh lá trúc, trên tay cầm quạt xếp, hai mắt sáng ngời có thần, nhưng hơi gầy ốm.
Nhìn qua thì thấy cả người hắn như một cây trúc xanh, mảnh khảnh nhưng lại quá thẳng nên khiến người ta không thể bỏ qua.
Văn Huyền bình tĩnh nhìn ánh mắt của Tô Thiển Ly, sau đó tầm nhìn lại chuyển về Vệ Tư Mạt ở bên cạnh.
Hắn chắp tay vái chào, khom mình hành lễ với Vệ Tư Mạt.
Rất nhiều công tử đến đây là học sinh của Quốc Tử Giám, thấy đích tiểu thư Vệ Tư Mạt của quý phủ Tế Tửu đại nhân đã ở đây nên mọi người lướt qua Tô Lạc Tích, sôi nổi bước đến chào hỏi.
Vệ Tư Mạt vội vàng nghiêng người né tránh, thỉnh thoảng ánh mắt lại nhìn về phía Tô Lạc Tích.
Nàng sợ bản thân giọng khách át giọng chủ, khiến hắn không vui.
Tô Lạc Tích nào nghĩ như vậy, hắn đã sớm mỉm cười bước đến chào hỏi Ngũ hoàng tử.
Sau khi chào hỏi xong, Lý Vũ Hi nhìn Tô Thiển Ly ở bên cạnh, trong mắt đầy vẻ tò mò.
“Nói một chút nghe xem, lát nữa Tô tứ tiểu thư định tặng cho huynh trưởng nhà ngươi lễ vật gì thế?”
Tô Thiển Ly cười khẽ, đang muốn mở miệng thì có một giọng nam chen vào: “Từ trước đến nay tại hạ chưa từng nghe nói tứ biểu muội có đồ gì hay có thể cầm ra!”
Người nói chuyện chính là Phùng Kinh Mặc, bọn công tử bên cạnh đều nhíu mày khi nghe hắn ta nói ra câu này với thái độ vô cùng kỳ cục.
Trong lòng Tô Lạc Tích không vui, nhìn Phùng Kinh Mặc, hắn chuyển đề tài: “Chư vị, mời vào trong!”
“Đi thôi, bổn vương rất nhớ bàn cờ bạch ngọc của Lạc Tích, hôm nay có thể đại sát tứ phương một ván rồi!”
“Được, Lạc Tích nhất định sẽ tiếp, mời Ngũ điện hạ, mời các vị!”
Lúc này mọi người mới vây quanh Lý Vũ Hi cùng đến lan thính.
Văn Huyền nhìn thoáng qua Tô Thiển Ly, muốn lên tiếng nhưng lại thôi, hắn chỉ khom người vái chào rồi theo sau bọn họ đi xa.
“Muội muội, chúng ta đi thôi!”
Vệ Tư Mạt chủ động dắt tay Tô Thiển Ly bước vào viện dành cho khách nữ.
Tô Thiển Ly khẽ mỉm cười, lại khoác cánh tay của Vệ Tư Mạt, ánh mắt giả vờ vô tình lướt qua hộp gấm trong tay nha hoàn đằng sau, tò mò hỏi:
“Hộp gấm này trông rất khí thế, lễ vật bên trong chắc chắn quý giá, sao vừa nãy tỷ tỷ không đưa cho đại ca ca?”
Vệ Tư Mạt chần chờ một lúc, thấy xung quanh không có ai mới lên tiếng:
“Thật không dám giấu giếm, ta thật sự không biết Tô công tử thích gì, chuẩn bị hai món lễ vật, định đợi lát nữa hỏi Tô đại tiểu thư xong mới chọn một món trong số đó đưa tặng!”
Trong lòng Tô Thiển Ly khựng lại, thì ra là thế.
Kiếp trước, Hạ Vãn Tình tặng một phần lễ mừng rất thần bí, giành được thiện cảm của Tô Lạc Tích.
Cho dù sau khi thành hôn, Tô Lạc Tích dần phát hiện Hạ Vãn Tình có sự chênh lệch rất lớn với lúc mới gặp, nhưng hắn vẫn cẩn thận tuân theo ước hẹn lúc mới quen, hai người tương kính như tân mà trải qua một đời.
Hóa ra, vào sinh thần Tô Lạc Tích mười bảy tuổi, Tô Thiển Ngọc đã nhìn ra tình cảm sâu đậm của Vệ Tư Mạt đối với huynh trưởng nhà mình nên đã trực tiếp phá nát.
Còn nhân cơ hội đổi mất phần lễ vật trân quý kia, lặng lẽ đưa cho Hạ Vãn Tình.
Nàng cắt đứt chấp niệm sâu đậm của Vệ Tư Mạt thì thôi đi, còn liên hợp với Hộ Bộ Thượng Thư phủ, thúc đẩy Vệ Quốc Công phủ và Tế Tửu Quốc Tử Giám phủ liên hôn, trực tiếp chôn vùi cả đời Vệ Tư Mạt.
“Muội muội… Sao vành mắt của muội lại đỏ? Nếu lời nói của ta có chỗ nào không thỏa đáng, mời…”
Giọng nói của Vệ Tư Mạt kéo Tô Thiển Ly ra khỏi ký ức.
Lúc này trong mắt Vệ Tư Mạt đầy áy náy, nàng lo lắng như vậy khiến trong lòng Tô Thiển Ly rất xót xa. Tô Thiển Ly cầm tay nàng ấy rồi cười:
“Nghe tỷ tỷ nói khiến ta nhớ đến lúc còn nhỏ, đại ca ca học viết chữ với nương, rồi nhất thời nhớ tới nương, trong lòng có phần chua xót… Lúc ấy đại ca ca nói hắn thích nhất lối viết thảo, chỉ là sau này không biết sao lại luyện ít đi. Đúng rồi, vài ngày trước đó thi tuần ở học đường, ta viết theo lối chữ thảo, người khác đều cười, chỉ có đại ca ca và Tô lão tiên sinh nhìn ta thật lâu, không biết là có ý gì…”
Vệ Tư Mạt nghe Tô Thiển Ly nói như vậy thì hai mắt sáng như đuốc.
Nàng rất thông minh, lập tức nghe hiểu thứ người khác xem nhẹ từ trong lời nói của Tô Thiển Ly.
Vương Khâm Âm, nương của Tô Thiển Ly có xuất thân từ Hộ Quốc công phủ, bà có tài văn chương lỗi lạc, Vệ Tư Mạt từng được nghe kể từ khi còn nhỏ.
Đáng tiếc sau khi Vương Khâm Âm gả vào Tô phủ, mới sinh được một nữ nhi đã bị bệnh chết.
Mỗi khi nàng nghĩ đến những chuyện này, trong lòng đều chua xót không thôi.
Theo lời nói của Tô Thiển Ly thì chuyện Tô Lạc Tích thỉnh giáo thư pháp của mẫu thân nàng có tám phần là thật.
Lúc ấy nàng hỏi thăm rất lâu, tất cả các tác phẩm Tô Lạc Tích lưu truyền ra ngoài đều là thể chữ khải, kiểu chữ ngay thẳng, chững chạc giống như con người hắn.
Nghe nói lúc thi tuần, hắn cũng nhìn thư pháp của một vị muội muội rất lâu, vừa lúc bị hạ nhân thấy nên truyền ra ngoài.
Không ngờ vị muội muội kia chính là Tô tứ tiểu thư ở trước mặt.
Vả lại, vừa rồi lúc Tô Lạc Tích thấy Tô tứ tiểu thư, lời nói hiền hòa lộ ra sự cưng chiều, nhất định hắn thích vị muội muội này.
Nghĩ như vậy, có lẽ Tô Lạc Tích thật sự thích lối viết thảo.
So với việc đi hỏi Tô Thiển Ngọc để người ta phát hiện ra manh mối, không bằng dựa theo suy đoán của mình mà đưa lễ vật, nhưng chỉ sợ…
“Tỷ tỷ, lát nữa ta định đưa cho ca ca một bộ lối chữ thảo, ta đã hao tâm tổn trí viết rất lâu, làm phiền tỷ tỷ đưa sau ta, có được không?”
Vệ Tư Mạt nhìn Tô Thiển Ly ở trước mắt, trên mặt Tô tứ tiểu thư này đầy vẻ mong đợi nhìn chính mình.
Vệ Tư Mạt khẽ giật mình, đánh giá Tô Thiển Ly, trong lòng nghĩ thật kỹ:
Hành động của Tô Thiển Ly thật sự đúng như những gì nàng nói rằng không muốn bị ta giành sự nổi bật? Hay nàng nhìn ra tâm tư của mình, muốn dùng lối chữ thảo của nàng để thay mình tìm hiểu trước?
Nhưng giây tiếp theo nàng lại lắc đầu, bác bỏ suy nghĩ trong lòng.
Tô Thiển Ly chỉ là một tiểu muội muội, sao nàng có tâm tư sâu như vậy được!
Tại sao mình không làm theo lời nói của nàng, giúp đỡ nàng cũng là giúp bản thân, một công đôi việc.
Vệ Tư Mạt cười ngọt ngào, gật đầu với Tô Thiển Ly: “Được, cứ theo ý muội muội!”
Tô Thiển Ly vô cùng vui mừng nói cảm ơn, sau đó hai người vào phòng khách.
Nàng lặng lẽ liếc nhìn Vệ Tư Mạt, trong lòng thở dài một hơi.
Giở thủ đoạn với người thông minh thật sự mệt lòng!
Trong phòng khách, Tô Thiển Ngọc đang nói chuyện với Hạ Vãn Tình, ở bên cạnh còn có Tô Thiển Nguyệt, Tô Thiển Châu và Tô Thiển Cửu.
Tô Thiển Ngọc vừa ngẩng đầu đã thấy Tô Thiển Ly và Vệ Tư Mạt khoác tay nhau bước vào đại sảnh, trong ánh mắt trở nên âm trầm, nhưng nàng vẫn tỏ vẻ ung dung thản nhiên quan sát rồi mới mỉm cười đứng dậy.
Từ nhỏ, Vệ Tư Mạt và Tô Thiển Ngọc đã bộc lộ tài năng trong Trường An thành, được thế gia khen là “cặp mỹ nhân của kinh thành!”
Một người có tài vang danh, một người xinh đẹp như hoa.
Đương nhiên Tô Thiển Ngọc không phục, nàng rất nỗ lực trên phương diện học vấn, hơn nữa nam tử vốn thiên về cái đẹp, nên danh tiếng của Tô Thiển Ngọc mới dần áp đảo Vệ Tư Mạt.
Từ đầu đến cuối Vệ Tư Mạt đều đắm chìm trong thế giới của mình, mỗi ngày ngâm thơ đối ẩm, điền từ phổ nhạc, không thèm để ý đến đánh giá của người ngoài một chút nào.
Sự đối lập này lại khiến Tô Thiển Ngọc có vẻ quá háo thắng!
Vì thế, trong lòng Tô Thiển Ngọc luôn tồn tại địch ý với Vệ Tư Mạt!
Chuyện nào nàng cũng muốn làm đến mức thật tốt, áp đảo Vệ Tư Mạt mới hả giận.
Thấy muội muội và kẻ địch thân mật gắn bó, vả lại Tô Thiển Ngọc vốn đã không thích người muội muội này, hôm nay càng chán ghét thêm.
Nhưng nàng vẫn mỉm cười đứng dậy, hành lễ lẫn nhau rồi hỏi han vài câu. Sau khi mọi người ngồi vào chỗ của mình thì bầu không khí có hơi vắng lặng.
Lúc này, có mấy vị nữ tử từ từ đi vào, tiếng cười đùa văng vẳng thật náo nhiệt.
Tô Thiển Ngọc tập trung nhìn vào, đều là đích tiểu thư nhà thế gia, rất nhiều người có quan hệ thân thiết với nàng.
Nàng lặng lẽ liếc nhìn Vệ Tư Mạt, mỉm cười bước đến tiếp đón bọn họ.
Đúng lúc này, ngoài vách ngăn vang lên tiếng nam tử cười đùa, tiếng cười dần dần vang xa. Mọi người nhìn về phía đó, trong lòng đều hiểu rõ.
Một nữ tử mặc áo màu đỏ chưa kịp uống một ngụm trà đã vội vã nói:
“Tô tỷ tỷ, vừa nãy ta đến đây đi vội quá nên rơi khăn ở trong vườn, ta muốn đi tìm một lát!”
“Nghe nói sân vườn của Tô phủ rất lớn, ta giúp ngươi nhé!” Một người phụ họa theo.
“Đúng đúng đúng, ta cũng đi, nhiều người thì nhiều mắt!” Lại có một người tiếp lời.
Trong lòng Tô Thiển Ngọc thầm cạn lời, đây đâu phải đi tìm khăn, rõ ràng muốn đi ngắm các công tử thế gia.
Nhưng trên mặt lại nở nụ cười thật tươi, nàng dịu dàng nói: “Nếu như vậy thì mọi người cùng đi!”