“Ồ, có vẻ vui quá nhỉ! Ta đã nghe nói rồi nha.”
Trên đường cái, bốn nam tử cùng sánh bước, đều tuấn mỹ phi phàm, khí chất cao quý, không khỏi khiến mọi người ngoái nhìn, bốn người này chính là Lãnh Mộ Hàn, Mộ Dung Sùng Tĩnh, Mộ Dung Thích Dật và Đoạn Chương.
Mộ Dung Sùng Tĩnh dùng cùi chỏ huých Lãnh Mộ Hàn bên cạnh, nghiêng người qua nói.
Hắn ta đã quan sát cả nửa ngày, từ lúc bốn người gặp nhau, trên môi Lãnh Mộ Hàn vẫn nở nụ cười, hắn ta chưa từng thấy hắn yêu đời như thế, trong mấy người thì người lạnh nhạt nhất chính là hắn.
Lãnh Mộ Hàn nhìn hắn một cái nhưng cũng không phản bác, hắn xác thực tâm trạng rất tốt, sao nào, ghen tỵ hử?
Lúc này Đoạn Chương một đường trầm mặc nhíu nhíu mày, nghiêm túc nói, “ta cũng nghe nói rồi, Hàn, thật sự ngươi vì một nữ nhân mà trục xuất Thiệu Lỗi khỏi phủ thái tử sao?”
Lãnh Mộ Hàn dừng lại, nhìn về phía hắn, “Ngươi sẽ giữ một thuộc hạ hành sự lỗ mãng, vào thư phòng tự tiện lấy đồ, giờ trò sau lưng ngươi, ở bên cạnh ngươi không?”
“Không phải chứ! Mặc dù Thiệu Lỗi lỗ mãng, nhưng cũng không đến mức như vậy chứ?” Mộ Dung Sùng Tĩnh rất kinh ngạc.
Mộ Dung Thích Dật gật gật đầu, biểu thị đồng ý với ca ca nhà mình, có chút nghi ngờ nhìn Lãnh Mộ Hàn
Đoạn Chương cũng có vẻ bất ngờ.
Lãnh Mộ Hàn trầm xuống, dừng bước, nghiêm túc nói, “các ngươi không biết? Vậy các ngươi nghe được chuyện này từ đâu?”
Ba người nghe xong lời này, cũng dừng lại, nhìn nhau, ánh mắt đều nghiêm túc lại.
Mộ Dung Thích Dật lên tiếng trước, “chúng ta tới Vân Nhàn tửu lâu trước mặt, ngồi xuống rồi nói.”
Mấy người gật đầu.
Chỉ lát sau, bốn người ngồi trong phòng riêng của Vân Nhàn tửu lâu.
Đoạn Chương nhìn ba người một chút, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Lãnh Mộ Hàn, “Ta là nghe được gia đinh trong phủ nghị luận.
“Ta là nghe được lời đồn bên ngoài.” Mộ Dung Thích Dật tiếp tục nói.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Mộ Dung Sùng Tĩnh bớt đi một phần cà lơ phất phơ, hơi nghiêm túc hơn một chút.
Sắc mặt Lãnh Mộ Hàn trầm xuống, hắn cũng không phải quá mức để ý lời đồn đãi, bởi vì quen rồi, nhưng quen không có nghĩa là thích.
Nói lại một lượt chuyện đã xảy ra.
“Khác khá nhiều với những gì chúng ta nghe được.” sau khi Mộ Dung Thích Dật nghe xong khẽ gật đầu, nếu chuyện là như vậy, thì vẫn hiểu được.
“Nói cách khác, đây là có người cố ý tung tin đồn nhảm sinh sự, muốn gây bất lợi cho ngươi, hơn nữa còn là người trong phủ ngươi.” Đoạn Chương phán đoán.
“Không thể nào” Lãnh Mộ Hàn trả lời rất khẳng định, “mặc dù ta muốn trục xuất Thiệu Lỗi ra khỏi phủ thái tử, nhưng ngay hôm qua, Linh nhi đã xin tha cho hắn, cho nên, Thiệu lỗi đến giờ vẫn còn ở trong phủ.”
“Có nghĩa là, ngươi trong phủ người đều biết, Thiệu lỗi căn bản không bị trục xuất khỏi phủ thái tử?” Mộ Dung Sùng Tĩnh nói tiếp.
“Mà lúc huynh hạ lệnh, người đó có ở phủ thái tử, sau đó huynh đổi ý, người đó lại không ở…” Mộ Dung Thích Dật dừng một chút, ngón tay nhẹ nhàng vân vê chén trà, sau đó ngẩng đầu.
Trong lòng mọi người đã có đáp án, Mộ Dung Sùng Tĩnh quay đầu nhìn về phía Lãnh Mộ Hàn, “Hàn, người ta đây là vì yêu mà sinh hận đó!”
Lãnh Mộ Hàn lườm hắn một cái.
“Xem ra thái tử phi của ngươi đã giúp ngươi một việc lớn rồi, tin chắc lời đồn này chẳng mấy chốc sẽ biến mất thôi.” Thành kiến của Đoạn Chương với Bắc Ảnh Linh Thứu giảm hơn phân nửa, không phải hồng nhan họa thủy là tốt rồi.
“Mộ Hàn đại ca, chẳng nhẽ hôm nay huynh khác thường là bởi vì thái tử phi của huynh? Huynh động tâm rồi sao?” Mộ Dung Thích Dật có chút không thể tin, “Không phải nói nàng rất có thể là người của Lãnh Trạch Phong sao?”
Trong mắt hắn, Mộ Hàn đại ca từ trước đến nay là người không gần nữ sắc, mà hôn nhân kiểu này, không bài xích đã rất tốt rồi, sao có thể chỉ một tháng ngắn ngủi đã động tâm rồi, huống chi đối phương còn là phế vật, thân phận lại khả nghi, nghe ca hắn nói, ngoại hình của nữ tử kia cũng rất bình thường.
Nói như vậy, vô luận là xét về mặt nào đi nữa, đều không thể chứ!
Lãnh Mộ Hàn quăng tới ánh mắt lạnh lẽo, bá khí trực tiếp hỏi, “Có ý kiến gì?”
“Hì hì, không, không có ý kiến gì” Mộ Dung Sùng Tĩnh nhích ghế lại gần Lãnh Mộ Hàn, ân cần rót một tách trà cho hắn, thái độ nịnh nọt này khiến Mộ Dung Thích Dật và Đoạn Chương không còn gì để nói.
“Hàn, ngươi xem, bây giờ ngươi cũng coi như đã ôm được mỹ nhân về rồi, như vậy ta thì sao? Mỹ nhân mà ta nhờ ngươi tìm đã có tin tức gì chưa? Tiểu gia ta gần đây mắc bệnh tương tư, cả ngày không tiết ăn uống gì, ngươi nhìn này ngươi nhìn này, ta đều gầy đi bao nhiều rồi này!”
Mấy người khinh bỉ quét mắt lườm hắn một cái, cuối cùng không thèm nhìn, ăn còn nhiều hơn heo! Đây mà là của mấy người không thiết ăn uống sao?
“Được rồi, chúng ta nói chính sự đi” Đoạn Chương nghiêm túc lại trước, “Hàn, đại hội đấu linh lần này, năm đại gia tộc khác cũng tới Tề Dự quốc, ta sợ Nam Cung gia tộc sẽ có động tác, đây cũng là lo lắng của phụ thân ta.”
Mộ Dung Thích Dật gật gật đầu biểu thị đồng ý, “Nếu đại hội đấu linh lần này xảy ra chuyện gì, không thể nghi ngờ trách nhiệm đều sẽ bị đẩy lên người của ngươi. Mãi mới chờ đến lúc chỗ dựa tới, nếu như ta là Lãnh Trạch Phong, ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.”
“Thứ đau đầu nhất chính là thế lực của gia tộc Nam Cung, chỉ tính mình cao thủ đấu khí đỉnh cấp đã có vài chục người rồi, mà toàn bộ Tề Dự quốc cũng chỉ có hơn hai mươi người.” Mộ Dung Sùng Tĩnh nói tiếp, “nhưng mà cũng may hoàng thượng vẫn sủng ái ngươi nhất.”
“Hàn, ngươi thấy thế nào.” Đoạn Chương nhìn về phía Lãnh Mộ Hàn đang trầm mặc.
“Nếu như các ngươi muốn phá hoại đại hội đấu linh lần này, các ngươi sẽ bắt đầu từ đâu.” Lãnh Mộ Hàn tùy ý hỏi.
Ba người nhìn nhau cười một tiếng.
Lại nói tới trong Mai uyển, quả thật như Linh Thứu sở liệu, Thiệu Lỗi đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định, chịu đựng vết thương trên người phi thân bay lên nóc nhà.
Theo hắn nghĩ, bây giờ ám vệ đã rút lui hết khỏi Mai uyển, Thái tử không có nha, cộng thêm hắn còn đang bị thương, đây là lúc Bắc Ảnh Linh Thứu lơ là phòng bị nhất, lúc này dễ dàng lộ ra sơ hở nhất!
Quỷ lão đầu hiên ngang nhìn Thiệu Lỗi lén lút chạy tới chạy lui trên nóc nhà, sờ sờ cằm, cười âm hiểm.
Tên nhóc này liên hợp với người khác bắt nạt nhóc con, lão còn chưa tìm hắn tính sổ đâu, hắn lại còn dám tự động đưa tới cửa! Không chơi đùa với hắn một chút quả thật là có lỗi!
Quỷ lão đầu hưng phấn xoa xoa hai bàn tay, sau đó chỉ nghe thấy ‘rầm’ một tiếng, Thiệu Lỗi từ trên nóc nhà lăn xuống, ngã trên mặt đất.
Vết thương trên người vừa mới hơi khép miệng lại bị xé rách ra, máu cũng rỉ ra, đau đến hắn há to miệng, nửa ngày không phát ra âm thanh nào, nhưng xui xẻo đâu chỉ có thế, ngay sau đó đã nhìn thấy cây đại thụ ngay trên đầu hắn ngã xuống.
Thiệu Lỗi dùng hết sức lực toàn thân lăn sang một bên, cũng trong nháy mắt đó, vây đại thụ ngã xuống vị trí lúc nãy hắn nằm, làm hắn sợ nuốt một ngụm nước miếng, suýt nữa hắn đã mất mạng ở Mai uyển này!
Nhưng khổ là, hắn còn không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nghĩ là mình không cẩn thận ngã xuống, lúc ngã xuống lại đụng gãy cây.
Mặc dù trong trí nhớ hắn rõ ràng cảm giác bị người đẩy ngã, hắn cũng không đụng phải cây, nhưng điều này sao có thể? Chung quanh không có một ai! Chẳng lẽ gặp quỷ rồi!
Quỷ lão đầu nhẫn nhịn, chẳng đủ cho lão chơi, mới hai lần đã thành dạng này, đúng là, yếu! Quá yếu!
Hai canh giờ trôi qua, đau đớn thiêu đốt toàn thân khiến mặt Linh Thứu trắng bệch, mấy lần gần như ngất đi, mồ hôi trên trán chảy xuống như mưa, làm tóc và mặt nàng đều ướt sũng.
Chỉ là mỗi lần nghĩ đến Mộ Hàn, Linh Thứu lại khiến mình tỉnh tảo lại, lặp đi lặp lại như thế, thẳng đến ám nguyên tố trong cơ thể thể đột nhiên tăng vọt.
Linh Thứu chỉ cảm thấy não hải đột nhiên trống rỗng, giống như bị hút sạch vậy, mà cả người cũng nhẹ nhàng hơn, cảm giác đau đớn theo nàng phong bế linh trí mà biến mất.
Dường như nàng còn nhìn thấy ám linh căn trong cơ thể có thay đổi một chút, hình như càng thô và đen hơn.
Cạnh đó chính là đấu linh căn vốn đã khô héo. Nhưng giờ phút này nó cũng bắt đầu khôi phục lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, chỉ là có chút khác biệt, nó nhìn qua giống như được huyết nhục tạo thành.
Thẳng đến lúc chạng vạng tối, Linh Thứu mới khôi phục linh trí, mở hai mắt ra, đôi mắt rất tỉnh táo.
Linh lực trong cơ thể rất sung mãn, chỉ là cảm giác đau đớn trên cơ thể vẫn không chưa hết hẳn, Hỏa muốn đỡ nàng, nhưng vừa chạm vào Linh Thứu thì toàn thân Linh Thứu đã đau đến toát mồ hôi lạnh, cuối cùng đành phải đứng ở một bên nhìn Linh Thứu vất vả tự mình bước ra và mặc đồ.
Linh Thứu mím môi, nàng biết sẽ phải trả giá, nhưng không ngờ sẽ đau như vậy, xem ra thì gần đây không nên lại ngâm huyết trì nữa, nhưng vừa nghĩ tới đấu linh căn trong cơ thể, Linh Thứu lại vui vẻ hơn rất nhiều.
Mới nghỉ ngơi một lát, quỷ lão đầu đã xuất hiện ở trong không gian, “Nhóc con, nam nhân của ngươi về rồi! Cũng sắp đến Mai uyển rồi!”
“Chủ tử, với tình trạng bây giờ của người, nếu ra ngoài…” Băng thấy Linh Thứu đứng dậy thì vội vàng nói.
Linh Thứu khoát tay, “không sao, dù sao trước đó cũng bị thương, cứ nói vết thương lại bắt đầu đau là được.”
Băng và Hỏa thấy không thể thuyết phục được Linh Thứu cũng không ngăn cản nữa.
Linh Thứu trống rỗng xuất hiện trong phòng, thật ra chỉ cần không đụng đến cơ thể, vẫn không đau lắm, ngay cả khi ngủ, cũng chỉ hơi đau lúc vừa nằm xuống thôi, lưng hơi đau nhức chút, không ngiêng người thì nằm một lát là đỡ rồi.
Linh Thứu suy nghĩ, vì không muốn Mộ Hàn phát hiện mình khác thường, nàng vẫn là nằm xuống đi, sau đó cứ nói vết thương có chút đau nên đi ngủ trước.
Mộ Hàn đi vào Mai uyển, trong phòng vẫn sáng ánh nến.
Đẩy cửa ra không nhìn thấy Linh Thứu, đi vào trong phòng thì thấy Linh Thứu đã ngủ rồi.
Thấy được người cả ngày muốn gặp, Lãnh Mộ Hàn bất giác nở nụ cười.
Đi tới, ngồi xuống cạnh giường, Linh Thứu đúng lúc này mở hai mắt ra, cười cười, “Chàng về rồi.”
“Ừm” Lãnh Mộ Hàn đáp một tiếng, “Hôm nay sao lại ngủ sớm như vậy, ăm cơm tối chưa?”
“Ta không đói bụng” Linh Thứu nói, nàng rất đói, nhưng hôm nay ngâm huyết trì hơi muộn, bây giờ nàng càng là không có sức lực để ăn.
Lãnh Mộ Hàn lạnh mặt, “Hồ nháo, lớn vậy rồi còn vậy, không đói bụng là có thể không ăn cơm sao?” Nói xong thì nói vọng ra ngoài, “người đâu, chuẩn bị cơm tối.”
Nhéo má Linh Thứu, Lãnh Mộ Hàn lại nói, “dậy đi, ăn xong lại ngủ tiếp, nhé?”


