Lãnh Mộ Hàn nghe vậy thì không nhìn vào công văn nữa, ngẩng đầu nhìn Linh Thứu.
Trong ánh mắt nghi vấn của Lãnh Mộ Hàn, Linh Thứu mới khẽ nói hai chữ, “Thiệu Lỗi.”
“Không được!” Lãnh Mộ Hàn không cần suy nghĩ đã cự tuyệt.
“Yên tâm đi, ta không làm gì hắn đâu.” trong lòng Linh Thứu rất ấm áp, nhưng ngoài miệng lại là cố tình vặn vẹo ý của Lãnh Mộ Hàn.
“Thiệu Ngôn đến nhờ nàng?” Người thông minh như Lãnh Mộ Hàn chỉ cần suy nghĩ chút là ra, ánh mắt lạnh lẽo.
Linh Thứu biết không thể gạt được hắn, cũng không có ý định giấu diếm, nhưng nàng cũng không phải thánh mẫu, sẽ không mềm lòng chỉ vì có người năm nỉ, chỉ là nàng có tính toán của mình nên mới làm vậy.
Bất kể lần này Thiệu Lỗi phảm phải sai lầm gì với Mộ Hàn, người ngoài người đều sẽ chỉ trích Mộ Hàn, có lẽ còn nói hắn ham mê sắc đẹp, vì một nữ nhân mà nghiêm khắc với thuộc hạ trung thành tuyệt đối, đã theo hắn nhiều năm.
Thậm chí cuối cùng có thể còn ảnh hưởng đến việc kế thừa hoàng vị trong tương lai của hắn, chỉ vì hắn là thái tử, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm, bọn họ ước gì Mộ Hàn có nhược điểm gì đó để cho bọn họ mang ra nói.
Giống Thiệu Ngôn nói, nếu trục xuất Thiệu Lỗi ra khỏi phủ thái tử chẳng khác gì giết hắn, cho nên không thể đuổi Thiệu Lỗi.
Mà nàng cần một người làm việc cho mình, người kia phải có thể tự do ra vào phủ thái tử, đồng thời sẽ không làm chuyện gì thương tổn Mộ Hàn trong bất kỳ tình huống gì, Thiệu Lỗi chính là lựa chọn hoàn hảo nhất.
Bởi vì so với mấy người Thiệu Ngôn, hắn càng dễ bị khích tướng hơn, càng dễ hành động theo cảm tính, sẽ không bẩm báo hết mọi chuyện cho Mộ Hàn.
Đương nhiên, còn có nguyên nhân chính, là nàng không hi vọng vì mình mà Mộ Hàn mất đi một thuộc hạ trung thành tuyệt đối với hắn, càng không hi vọng bởi vì nàng, khiến những người khác thất vọng với Mộ Hàn.
Nếu không, nàng có khác gì kiếp trước đâu? Nàng đã nói là mình sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa.
“Mộ Hàn” Linh Thứu nắm lấy bàn tay Lãnh Mộ Hàn đặt ở trên bàn, độ ấm ở lòng bàn tay dường như cũng làm trái tim hắn ấm lên, “Cho dù Thiệu Ngôn không tìm ta, ta cũng không muốn chàng xử trí Thiệu Lỗi thật, mặc kệ cách làm của hắn đúng hay sau, tối thiểu thì hắn tuyệt không hai lòng với chàng.”
Tuyệt không hai lòng? Vậy nàng thì sao? Nàng muốn hắn giữ Thiệu Lỗi lại, là vì hắn, hay là vì muốn có được sự tín nhiệm của hắn? Vì sao càng tiếp xúc với nàng, hắn càng muốn tin tưởng nàng, dù hắn biết phía sau sự dịu dàng này, có thể là vạn kiếp bất phục…
“Tại sao phải xin tha cho hắn? Hắn muốn hại nàng, mà thứ hắn muốn, là mạng của nàng.”
Nếu như lúc ấy chứng minh được Linh Thứu là gián điệp, nếu như hắn không hề có chút rung động nào với nàng, như vậy hắn sẽ không chút lưu tình diệt trừ nàng, dù sao giết chóc đối với người ở vị trí này như hắn là chuyện quá bình thường.
Linh Thứu cười cười, nàng không phủ nhận Thiệu Lỗi dồn nàng vào chỗ chết, nhưng vậy thì đã sao? “Hắn trung thành với chàng, lý do này còn chưa đủ sao?”
Câu trả lời này là Lãnh Mộ Hàn không ngờ tới.
Bởi vì Thiệu Lỗi trung thành với hắn, cho nên nàng mới xin tha cho Thiệu Lỗi, cho dù Thiệu Lỗi muốn hại nàng.
Nếu như đây chỉ là lời nói dối, vậy thì hắn tình nguyện sống mãi trong lời nói dối này.
“Được, lần này ta tạm thời buông tha hắn, nhưng sẽ không có lần sau, ngày sau hắn nhất định phải bảo vệ nàng an toàn, nếu nàng lại xảy ra chuyện gì, ta sẽ không buông tha cho hắn.”
“Ồ” Linh Thứu bị lời nói của Lãnh Mộ Hàn chọc cười, “Ừm, một lời đã định! Mà, thật ra ta cũng không thích tiểu tử kia lắm, Mộ Hàn, ta bắt nạt hắn, chàng không tức giận chứ?”
“Hắn không phải người của nàng sao? Bị bắt nạt thì có liên quan gì đến ta?” Lãnh Mộ Hàn nghiêm túc ‘hỏi’.
Mà Thiệu Lỗi còn không biết, chủ tử mình một mực trung thành tuyệt đối, lại tuyệt tình như vậy, không hề chớp mắt đưa mình cho một nữ nhân vui đùa.
Bởi vì còn gần hai tháng nữa là đến đại hội đấu linh, nên ngày càng nhiều người nước khác đến Tề Dự quốc, Lãnh Mộ Hàn cũng phải xử lý nhiều việc hơn.
Thấy trời đã khuya, bảo Linh Thứu đi nghỉ trước, hắn lại tiếp tục xử lý công việc.
Linh Thứu cũng không đòi thức cùng, chết rồi sống lại, nàng đã nhìn thấu rất nhiều chuyện.
Thật ra hạnh phúc chỉ cần người mình yêu còn sống, mà mình cũng có thể còn sống giống hắn, bởi vì chỉ có còn sống mới có hi vọng, miễn còn sống là tốt rồi, huống chi bây giờ nàng và hắn được ở cùng một phòng, cũng không nên đòi hỏi quá nhiều nữa.
Nằm lại xuống giường, Linh Thứu nhắm mắt lại quan sát bên trong không gian một chút, những con quỷ hôm nay nàng đưa vào đang bay khắp nơi trong không gian, con bị nàng ném vào trước thì đang ngâm trong huyết trì, có lẽ là Băng vì lí do an toàn, nên quyết định dùng một con để thử nghiệm hiệu quả trước.
“Sao rồi?” Linh Thứu dùng linh hồn mật âm hỏi Băng ở trong không gian.
Băng nghe thấy giọng Linh Thứu thì hơi ngẩn người, nhìn chung quanh một chút, lại nghĩ chắc là Linh Thứu cũng không vào không gian, nên lại hướng lên trời rồi nói.
“Dạ, con quỷ mà chủ tử đưa vào đầu tiên đã bắt đầu ngâm rồi, trước mắt quá trình thăng cấp của nó coi như ổn định, khoảng hai canh giờ một giai, theo tốc độ như vậy, chừng tám canh giờ có thể thăng một cấp, nhưng cũng có khả năng theo đẳng cấp càng ngày càng cao thì thăng cấp cũng sẽ chậm hơn, bây giờ còn đang quan sát.”
“Ừm, vậy giao bọn nó cho các ngươi, nhân tiện lúc không có việc gì làm giúp ta dựng mấy cái căn phòng đi, nếu bọn họ thật sự có thể tu luyện thành quỷ cao cấp, có tư tưởng có văn hóa, mỗi ngày cứu bay tới bay lui như thế cũng không tốt lắm.”
Băng hơi há miệng, bọn họ là quỷ mà, không phải liền nên bay tới bay lui sao, chủ tử đây là muốn bồi dưỡng bọn nó thành người sao…
Dù sao mệnh lệnh đã đưa ra, không phải có một câu nói thế này sao, chủ tử nói đúng phải phục tùng, chủ tử nói không đúng, có thể đưa ra ý kiến, nhưng vẫn phải phục tùng.
Ngày hôm sau, Thiệu Lỗi được Thiệu Ngôn đưa tới, chỉ có điều Linh Thứu không ngờ, Thiệu Lỗi bị đưa tới trên người lại có nhiều vết thương như vậy.
Nhìn ra sự kinh ngạc trong mắt Linh Thứu, Thiệu Ngôn cũng không hiểu sao tự nhiên lại giải thích, “Thái tử vốn chỉ muốn trục xuất Thiệu Lỗi ra khỏi phủ thái tử, cái này là tự hắn muốn đi chịu phạt.”
Linh Thứu nghiền ngẫm lời này một chút, à, hắn đây là muốn nói cho nàng, Mộ Hàn vẫn rất coi trọng Thiệu Lỗi, vẫn rất trân trọng tình nghĩa với bọn họ, cho nên ám chỉ nàng đừng nghĩ là thái tử đưa Thiệu Lỗi cho nàng thật, không phải nàng có thể muốn làm gì hắn thì làm.
Nói chuyện với người thông minh đúng là mệt mỏi, nói cái gì cũng cứ thích vòng vo.
Không phải là sợ nàng trả thù Thiệu Lỗi sao, nếu không tin nàng, sao còn đồng ý với điều kiện của nàng, không sợ vốn kết cục của Thiệu tệ nhất là chết, rơi vào tay nàng thành sống không bằng chết à?
“Ngươi đồng ý đi theo ta, nhận ta làm chủ?” Không để ý tới Thiệu Ngôn, Linh Thứu đi tới trước mặt Thiệu Lỗi.
“Hừ, đương nhiên, đại trượng phu nói lời giữ lời.” Thiệu Lỗi hất mặt lên.
“Ồ? Nói lời giữ lời? Vậy ngươi sẽ trung thành với ta chứ?” Linh Thứu tiếp tục hỏi.
“Chỉ cần ngươi không làm chuyện gì có hại cho thái tử, ta sẽ trung thành với ngươi!”
Linh Thứu nhíu mày, cũng không làm khó hắn, nàng và Mộ Hàn vốn là một thể, cũng không muốn Thiệu lỗi chỉ trung thành với nàng, nếu Thiệu Lỗi nhanh chóng ngả về phía mình như vậy, nàng ngược lại sẽ không dùng hắn.
Linh Thứu để nha hoàn đi thu dọn cho Thiệu Lỗi căn phòng cạnh phòng của nhà Đổng lão ở.
Vốn còn định có Thiệu Lỗi, nàng có thể bắt tay vào việc phản kích, nhưng giờ cũng chỉ phải trước Thiệu Lỗi dưỡng thương xong đã.
Bốn bề vắng lặng, vì tránh việc Thiệu Lỗi chưa từ bỏ ý định, mang tổn thương vẫn lặng lẽ đến giám thị nàng, Linh Thứu để một con tiểu quỷ lại giữ cửa, mình thì tiến vào không gian.
Hôm qua cũng chỉ dùng thần thức nhìn qua một chút quỷ bên trong huyết trì, bây giờ nhìn ở khoảng cách gần, cảm giác con quỷ kia quả thật có thay đổi rất lớn, mặc dù mặt vẫn trắng bệch như cũ, nhưng khí chất đã rất khác.
Điều này khiến Linh Thứu cũng rất muốn thử.
Suy nghĩ một chút, Linh Thứu để quỷ lão đầu ra ngoài hỗ trợ canh chừng, tiểu quỷ kia không thể tác động đến con người, lão lại làm được, nếu Thiệu Lỗi vẫn chưa hết hi vọng, thì để quỷ lão đầu chơi đùa với hắn một chút cũng được.
Từ lúc Linh Thứu tiến không gian, bộ xương máu vẫn đi theo Linh Thứu, lát nữa nàng muốn đi ngâm huyết trì, Linh Thứu quay đầu nhìn về phía bộ xương máu, “Đúng rồi, ngươi là nam hay nữ?”
Bộ xương máu hơi nghiêng đầu, biểu thị không biết.
Được rồi, vẫn là nàng tự phán đoán đi.
Nhìn qua chiều cao của bộ xương máu, cao hơn nàng nhiều, có vẻ là cao hơn lớn những nữ tử bình thường một chút, như vậy, nếu không phải nữ tử có dáng dấp rất cao to, thì nó chính là nam, hiển nhiên cái sau khả năng càng lớn hơn.
Linh Thứu quả quyết để bộ xương máu ở bên ngoài không cho đi theo, mặc dù là một nam quỷ đơn thuần vô hại, nhưng vẫn là nam, điểm này thì Linh Thứu vẫn rất là bảo thủ.
Bộ xương máu có vẻ không muốn, đôi mắt ướt sũng nhìn Linh Thứu, cứ như Linh Thứu làm chuyện gì ác độc lắm vậy.
Không biết tại sao, nàng có thể lạnh lùng được với bất kỳ ai, nhưng lại không nỡ làm vậy với bộ xương máu này, sờ lên đầu nó, “Ngoan, nghe lời.”
Bộ xương máu dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay Linh Thứu, lúc này mới rời đi, Băng thấy vậy thì rùng mình, đây có còn là tên ma quỷ mà hắn biết không đó.
Đi vào một huyết trì nhỏ mới đào, để Hỏa trông coi, Linh Thứu cởi quần áo ra, trước đó nhìn con quỷ kia ngâm ở trong đó không thấy có gì, bây giờ mình phải vào huyết trì lại có chút khó chịu.
Ngẫm lại cũng đúng thôi, một người sống, để máu tươi bao quanh lấy mình, cộng thêm mùi máu tươi xộc vào mũi, không buồn nôn mới là lạ.
Nhưng Linh Thứu lại không vì vậy mà dao động, cắn răng bước vào huyết trì.
Khi nàng vẫn là phế vật, bị người khác vứt bỏ, nàng thường xuyên nghĩ, vì sao nàng lại là phế vật? Nếu có cách có thể thay đổi thể chất phế vật của nàng, thì có phải trả giá gì nàng cũng đồng ý, nhưng khi đó, cho dù nàng muốn vậy thì cũng không có đường tắt.
Cho nên đối mặt mới huyết trì, buồn nôn thì thế nào? Đừng bảo là buồn nôn, cho dù khiến nàng chịu đau đến chết đi sống lại, nàng cũng sẽ không lùi bước.
Sau khi vào huyết trì, Linh Thứu chỉ cảm thấy những hạt máu như đang xuyên thấu qua làn da của nàng, đang chui vào cơ thể của nàng, cơ thể chậm rãi nóng lên, cuối cùng giống như bị thiêu đốt trên ngọn lửa.
Như muốn cuốn cơ thể Linh Thứu đi, nhưng từ đầu tới cuối nàng đều không kêu thành tiếng, mà cố nén đau đớn, dẫn dắt ám nguyên tố trong cơ thể bắt đầu tu luyện.
Hỏa ở bên cạnh nhìn thì có chút nóng nảy, trước đó sao nàng lại quên nhắc chủ tử chứ, chủ tử và bọn họ khác nhau, bọn họ là quỷ, không có cơ thể, chủ tử là người, dùng thân thể trực tiếp tiến vào huyết trì, không phải ai đều chịu đựng được.


