Từ khi tia sấm sét đầu tiên đánh xuống, ngay sau đó là tiếng sấm sét “Ầm ầm” nổ tung trên trời. Nương theo mây đen đen kịt và từng tia sét, ở phía xa kia còn tưởng vị đại năng nào đó độ kiếp nữa.
Trương Lễ vội vàng che chở Tiêu Trạm lên ngự liễn, nhóm lực sĩ vững vàng nâng ngự liễn lên đi đến cung điện gần nhất. Hoàng tử và nhóm thư đồng cũng vội vàng đi theo.
Không bao lâu sau, một cơn mưa rào tầm tã rơi xuống.
Tiêu Trạm đứng dưới hiên, bên cạnh là Liễu thái phó. Tiêu Trạm không bị mưa xối ướt, nhưng Trương Lễ vẫn cho người đi lấy canh gừng. Tiêu Trạm nhấp một hớp lại tiện tay thả xuống. Bây giờ y nhớ đến tiếng sấm sét lúc này trong lòng vẫn còn sợ hãi, chỉ ngại thân phận hoàng đế nên không hiểu hiện ra ngoài.
Vì để che giấu, Tiêu Trạm khẽ ho một tiếng: “Lúc này mới đầu hạ sao lại mưa nhiều như thế?”
Liễu thái phó nói: “Bẩm bệ hạ, năm nay bắt đầu từ mùa xuân thì lượng mưa đã rất dồi dào. Nhưng nhìn cơn mưa này cũng không kéo dài lâu.”
Tiêu Trạm nghe ông ấy nói thế thì lại nghĩ đến nơi khác, nhíu mày mà nói: “Khâm Thiên Giám nói năm nay mưa nhiều, cũng không biết bên phía Hoàng Hà sẽ thế nào?”
Liễu thái phó trầm mặc , chuyện Hoàng Hà ngập lụt đã kéo dài nhiều năm vẫn chưa được giải quyết. Các triều đại thay đởi, đế vương cũng đã nghĩ rất nhiều cách nhưng hiệu quả vẫn rất nhỏ bé.
Tiêu Trạm cũng chỉ cảm khái một câu, thấy cơn mưa này trong phút chốc cũng không ngừng được nên bảo Trương Lễ đi lấy bàn cờ tới, y muốn đánh một ván cờ với Liễu thái phó.
Một bên khác, bọn người Tiêu Hằng thay quần áo sạch sẽ, hắn nhìn thấy Cố Trạch Mộ nhìn mưa ngoài cửa sổ đến xuất thần, nhịn không được tới gần: “Ngươi đang nhìn gì thế?”
Cố Trạch Mộ hoàn hồn lại: “Không có gì.”
“Chuyện đó…” Tiêu Hằng do dự một lát mới mở miệng nói: “Trước đó phụ hoàng hỏi ngươi…”
“Hả?”
Tiêu Hằng suy nghĩ nửa ngày cũng không biết hỏi ra miệng thế nào. Lúc đó hắn ngồi cạnh phụ hoàng luôn cảm thấy có sự kì lạ khó nói, thật sự muốn hỏi lại không biết hỏi cái gì.
Đúng lúc này, bên cạnh có một thiếu niên đi đến, hắn cũng gần bằng Tiêu Hằng chỉ thấp hơn Tiêu Hằng một chút. Dung mạo của hắn cũng rất nhu hòa, khi cười lên trên mặt còn có một lúm đồng tiền nho nhỏ.
“Hoàng huynh.”
Tiêu Hằng nhìn thấy hắn thì cười nói: “Lão Tứ.”
Đây là Tứ hoàng tử Tiêu Tuân, hắn nhỏ hơn Tiêu Hằng nửa tuổi, mẫu thân của hắn chỉ là mỹ nhân. Khi hắn vừa được sinh ra không bao lâu thì bà ấy qua đời, được bệ hạ giao cho Lâm quý nhân nuôi dưỡng. Tính tình Tiêu Tuân nhu thuận thẹn thùng, có lẽ vì tuổi gần bằng Tiêu Hằng nên hắn rất thích đi theo Tiêu Hằng.
Tiêu Hằng rất trượng nghĩa, đối xử với Tiêu Tuân cũng không tệ.
Tiêu Tuân lại khẽ chào hỏi hai người Cố Trạch Mộ và Thường Ngọc, tính cách của hắn có chút giống Tiêu Diễn Chi nhưng lại có chỗ khác. Tính cách của Tiêu Diễn Chi hơi giống Nguyên Gia, ở trước mặt người ngoài thì vô cùng lạnh lùng, cho dù hướng nội ngại ngùng cũng sẽ giữ khoảng cách với người khác. Mà có lẽ vì xuất thân nên Tiêu Tuân khéo léo đến mức khiến người ta đau lòng, không hề có bá khí của hoàng tử.
Mấy người đứng cùng một chỗ nói chuyện, cách đó không xa Đại hoàng tử Tiêu Di và Nhị hoàng tử Tiêu Khác cũng đi cùng nhau.
Tiêu Khác cố ý nói với Tiêu Di: “Phụ hoàng thật đúng là thiên vị Tam đệ, ngay cả thư đồng cũng muốn cất nhắc. Đại ca, ca nói có phải không?”
Tiêu Di lạnh lùng nói: “Đừng nghĩ là ta không biết đệ có ý đồ gì, đệ muốn ta và Tiêu Hằng tranh, còn đệ ngư ông đắc lợi đúng không?”
“Đại ca, ca nói thế thật oan uổng cho đệ, đệ chỉ bất bình vì ca thôi.” Tiêu Khác khẽ nói: “Đệ không phải đích cũng không phải trưởng, vốn dĩ không có gì để trông cậy vào. Nhưng rõ ràng ca là trưởng tử, nếu bàn luận thì ca và lão Tam có sức để tranh giành nhất. Nhưng mà, trong mắt phụ hoàng vẫn chỉ có lão Tam, bây giờ đệ ấy được phong làm thái tử, sau này ca, đệ chỉ là một vương gia được phong tước ném tới một nơi thâm sơn cùng cốc. Đại ca, ca cam tâm sao?”
Tiêu Khác nói đúng tim của Tiêu Di, đương nhiên hắn không cam tâm. Mẫu thân của hắn là Hiền phi, một trong tứ phi, gia tộc còn cao quý hơn nhà mẹ đẻ của Trần hoàng hậu. Từ nhỏ, hắn cũng văn thao vũ lược mọi thứ đều tốt, nhưng vì đích thứ khác biệt mà địa vị của hắn với Tiêu Hằng một người trên trời một người dưới đất, chuyện này sao có thể không hận cho được?”
Tiêu Khác thấy thế lại đổ thêm dầu vào lửa: “Lâm quý nhân phụ thuộc Hiền phi nương nương, dựa theo lý mà nói thì lão Tứ phải ở bên phe ca, nhưng hắn là người thông minh đã lấy lòng Tiêu Hằng từ sớm. Nếu người không có mắt nhìn, làm không tốt còn nghĩ hắn là đệ đệ ruột thịt của lão Tam.”
Chữ “Đích” kia chính là tử huyệt của Tiêu Di, tròng mắt Tiêu Di hơi đỏ lên, hắn bỏ rơi Tiêu Khác mà đi về phía Tiêu Hằng.
Tiêu Hằng nhìn thấy hắn thì nhíu mày: “Đại ca?”
Tiêu Di miễn cưỡng nở nụ cười: “Tam đệ, Tứ đệ.”
Thư đồng hai bên cũng nhao nhao chào nhau, nhưng Cố Trạch Mộ lại phát hiện dường như Tiêu Tuân hơi sợ hãi Tiêu Di, vô thức lui về sau mấy bước.
Tiêu Di và Tiêu Hằng tùy tiện nói mấy câu, sau đó nói với Tiêu Tuân: “Tứ đệ, đệ cùng ta đi đến đây một chút.”
Tiêu Tuân khẽ đáp muốn đi qua, nhưng bàn tay khẽ run đã để lộ nội tâm chân thật của hắn.
Bây giờ Cố Trạch Mộ nhìn bọn họ cũng giống như là cháu của mình. Tiêu Tuân nhu thuận hiểu chuyện, đương nhiên làm hắn thích hơn là Tiêu Di ngang ngược càn rỡ, lập tức trong lòng Cố Trạch Mộ nghiêng về phía Tiêu Tuân. Hơn nữa hắn cũng nghe qua lời đồn đại trong cung, Tiêu Di thường xuyên bắt nạt Tiêu Tuân.
Tiêu Hằng đứng ở phía trước: “Đại ca, Tứ đệ đang nói chuyện vui vẻ với bọn đệ, ca có chuyện gì nói ở đây luôn cũng được chứ?”
Khóe miệng Tiêu Di giật giật, sau đó nhìn chằm chằm Tiêu Tuân: “Tứ đệ, đệ cảm thấy thế nào?”
Tiêu Tuân cúi thấp đầu: “Tam ca yên tâm, đệ và đại ca nói chuyện một lúc sẽ trở lại.”
Mặc dù Tiêu Hằng vẫn hơi không cam tâm, nhưng mà Tiêu Tuân đã nói thế thì hắn cũng đành phải đồng ý.
Trên mặt Tiêu Di lộ vẻ tươi cười đắc ý đi về phía Thiên Điện. Tiêu Tuân đang muốn đuổi theo hắn ta thì lại bị kéo ngược lại, hắn kinh ngạc quay đầu lại mới phát hiện người giữ chặt tay hắn là Cố Trạch Mộ.
Cố Trạch Mộ xuất thân từ phủ Uy Quốc công, Uy Quốc công có được lòng vui, bản thân hắn lại được trưởng công chúa Nguyên Gia, tuy nói hắn chỉ là thư đồng nhưng mấy vị hoàng tử cũng không dám xem thường hắn. Nhưng mà bình thường Cố Trạch Mộ vẫn khiêm tốn, chưa từng làm ầm ĩ, tính cách cũng lạnh nhạt, cho nên không ai nghĩ đến chuyện hắn lại ra mặt giúp Tiêu Tuân.
Sắc mặt Tiêu Di khó coi, lại nhìn về phía Tiêu Hằng: “Tam đệ, đệ mặc kệ không quản thư đồng của mình sao?”
Mặc dù Tiêu Hằng cũng hoảng hốt khi Cố Trạch Mộ lại quản chuyện thế này, nhưng trên mặt hắn không để lộ ra, ngược lại ủng hộ Cố Trạch Mộ mà nói: “Lời này của đại ca có ý gì, đệ không cảm thấy Trạch Mộ làm sai điều gì cả.”
Tiêu Di bị chọc giận gần chết, hắn ta tức giận mà nhìn Cố Trạch Mộ: “Đây là chuyện giữa huynh đệ chúng ta, lúc nào đến lượt thư đồng ngươi xen vào? Ngươi muốn phạm thượng sao?”
Không ngờ Cố Trạch Mộ không hề bị hù dọa chút nào, trái lại còn đi tới thản nhiên nói: “Đại hoàng tử điện hạ nói lời ấy sai rồi, cái gọi là phạm thượng thường dùng cho quân thần. Ta tự nhận là thần, chẳng lẽ Đại hoàng tử điện hạ dám nói mình là quân sao?”
Tiêu Di bị hắn dọa đến mức chảy mồ hôi lạnh: “Ngươi nói bậy bạ gì đó!”
Cố Trạch Mộ lại đi về phía trước một bước, Tiêu Di lại chịu không được mà lui về sau một bước. “Đại hoàng tử điện hạ có hai hành vi không đúng mực. Thái tử điện hạ đã làm chủ Đông cung, thân phận cũng khác biệt, tuy là huynh đệ với Đại hoàng tử điện hạ nhưng lại càng là quân thần. Đại hoàng tử điện hạ nên tôn xưng thái tử điện hạ mới đúng, đây là thứ nhất.”
“Thứ hai, mọi thứ coi trọng tới trước tới sau. Tứ hoàng tử điện hạ đã có chuyện muốn nói với thái tử điện hạ, về tình về lý thì Đại hoàng tử điện hạ nên chờ bọn họ nói xong thì hãy mời đi. Bây giờ Đại hoàng tử điện hạ làm thế, nói nhỏ chuyện thì sẽ khiến cho người ta cảm thấy ngài quá ương ngạnh. Còn làm lớn chuyện, ở trước mặt mọi người ngài lại cắt ngang lời thái tử điện hạ. Nếu có người nghĩ là ngài không nghe theo thái tử, trong lòng có oán hận, há chẳng phải khiến người ta suy nghĩ nhiều sao?”
Tiêu Di bị Cố Trạch Mộ làm cho liên tục lui về sau, những lời mà Cố Trạch Mộ nói đều hợp tình hợp lý. Nhiều nhất lời hắn nói chỉ là bắn tiếng đe doạ nhưng cũng không dám nói hắn nói sai.
Cố Trạch Mộ trấn áp Tiêu Di, lại nói tiếp: “Có lẽ Đại hoàng tử điện hạ cũng không có ý này, tính cách ngài thẳng thắn, làm việc có lẽ có chỗ không chu toàn. Cũng giống như ngài với Tứ hoàng tử huynh đệ tình thâm nhưng người ngoài lại không biết. Nếu bị truyền ra ngoài lời đồn không tốt, đến lúc đó truyền đến tai bệ hạ, chỉ sợ Hiền phi nương nương cũng bị liên lụy.”
Mặt Tiêu Di lúc xanh lúc đỏ, cuối cùng cũng không dám láo xược như trước, cuối cùng đành phải nghiến răng xám mặt chạy đi.
Tiêu Hằng nhìn trợn mắt hốc mồm, bình thường Cố Trạch Mộ kiệm lời, hắn không nhìn ra Cố Trạch Mộ có tài ăn nói như thế. Tiêu Hằng mở to mắt nhìn: “Trạch Mộ, lúc trước ta thật sự xem thường ngươi rồi!”
Mặt của Cố Trạch Mộ không hề có chút cảm xúc, dù sao lúc trước hắn đấu với quý phi và triều thần, đối phó với thằng nhóc như Tiêu Di đúng là giết gà dùng đao mổ trâu.
Tiêu Hằng cũng không chọc ghẹo nữa, vô cùng phấn khởi mà nói: “Ta quyết định! Sau này Tiêu Di lại đến gây phiền phức thì chúng ta sẽ thả Trạch Mộ!”
Cố Trạch Mộ: “…” Ta thấy ngươi ngứa da rồi!
Tiêu Hằng cười hì hì muốn khoác cổ hắn, Cố Trạch Mộ vội vàng né tránh. Nhưng vào lúc này, hắn lại nghe thấy Tiêu Tuân khẽ nói cảm ơn ở sau lưng: “Cám ơn ngươi, Trạch Mộ.”
Cố Trạch Mộ sững sờ, quay đầu lại đã thấy ánh mắt cảm kích của Tiêu Tuân. Tiêu Tuân thấy hắn quay đầu lại thì nở nụ cười, mặt mày vui vẻ, trên gò má còn có một lúm đồng tiền nhỏ.
Không ngờ chỉ trong một phút như thế, Tiêu Hằng đã thành công nắm chặt cơ hội khoác cổ Cố Trạch Mộ. Hắn còn không vừa lòng, một tay khác khoác cổ Tiêu Tuân, vô cùng hào sảng nói: “Tứ đệ đừng sợ, sau này ta và Trạch Mộ sẽ bảo vệ đệ.”
Cố Trạch Mộ cau mày cố gắng lấy tay kia của Tiêu Hằng xuống.
Tiêu Tuân nhìn hắn một chút, lại nhìn Tiêu Hằng, nhếch môi cười lên.


