“Nhớ giữ kỹ nhé” Linh Thứu đưa đoạn tóc ra trước mặt Lãnh Mộ Hàn, do dự trong chốc lát, đột nhiên lại không đầu không đuôi hỏi một câu, “Đúng rồi, thư ta viết cho chàng?”
“Ném rồi.” Linh Thứu vừa dứt lời, Lãnh Mộ Hàn đã rất lạnh nhạt trả lời, dường như không thèm để ý chút nào.
Nàng biết ngay mà! Nàng biết ngay là Mộ Hàn hiểu lầm mà. Linh Thứu tỏ vẻ khổ sở tủi thân, “Ném rồi? … Đó là thư ta tự tay viết cho chàng mà.”
Quả nhiên, Lãnh Mộ Hàn nghe xong thì nhíu mày, ra hiệu Linh Thứu nói tiếp, “Hửm?”
“Ta viết bằng tay trái, đương nhiên nét bút không giống rồi.” Nói xong, Linh Thứu tỏ vẻ mất mát thở ra một hơi, “Nhưng mà chàng đều ném đi rồi, nói những này cũng vô ích.
Lúc ấy nàng đúng là đã nói, phàm là bút tích, một tay viết ra, cho dù thế nào cũng sẽ có phong cách đặc biệt riêng, cho nên, hai tay viết ra lại khác nha?
Lãnh Mộ Hàn đạt được đáp án, sắc mặt lập tức từ âm trầm chuyển thành vui vẻ, chớp chớp đôi mắt, “À, để ta về tìm lại thử.”
“Không phải ném rồi sao?” Linh Thứu nín cười, cố tình hỏi.
Mà Lãnh Mộ Hàn thì vẫn bình tĩnh như cũ, nghiêm túc nói, “Ừm, gần đây công vụ bận bịu, ta nhớ nhầm.”
Ha ha, Linh Thứu khẽ gật đầu, nhưng rõ ràng Lãnh Mộ Hàn thấy được bả vai nàng hơi rung rung, trừng nàng một cái, nhưng Linh Thứu căn bản cũng không sợ hắn, mà hắn, có vẻ cũng rất hưởng thụ cảm giác ngọt ngào này.
Lãnh Mộ Hàn đi vào triều, đầu tiên Linh Thứu đi tìm Đổng lão, thê tử của Đổng lão đã tỉnh, có lẽ Đổng lão đã nói cho bà chuyện đã xảy ra, nhìn thấy Linh Thứu thì liên tục nói lời cảm tạ, còn xin được hầu hạ Linh Thứu, Linh Thứu khéo léo từ chối, trong đầu lại có một ý tưởng khác.
Cầm giấy vàng trở lại trong phòng, Linh Thứu đóng cửa thật kỹ, lại đưa một con quỷ tới canh chừng, sau đó lắc mình một cái biến mất.
Đây là lần đầu Linh Thứu đi vào không gian, không gian rộng mênh mông, non xanh nước biếc không gì không có, nhưng nàng có thể cảm ứng được động tĩnh ở bất kỳ ngóc ngách nào trong không gian.
Nếu như nói đây là một thế giới cỡ nhỏ, như vậy nàng chính là chúa tể của thế giới này.
Linh Thứu vừa tới, xuất hiện đầu tiên chính là bộ xương máu, nó nhìn thấy Linh Thứu thì kích động reo lên rồi nhào tới ôm chầm lấy nàng.
Băng, Hỏa và quỷ lão đầu đi ra sau, nhưng vì bộ xương máu cũng ở đây, nên không dám có động tác quá lớn, bọn họ đã nhìn ra rồi, sở dĩ bộ xương máu không làm gì bọn họ, tất cả đều là vì nể mặt Linh Thứu, bọn họ vẫn là giảm xuống cảm giác tồn tại của mình thì tốt hơn.
Thế nhưng không như mong muốn, Linh Thứu cảm nhận được bọn họ tới, đẩy bộ xương máu ra rồi nói tới chính sự, trực tiếp lạnh nhạt bộ xương máu ở một bên.
Bộ xương máu ai oán tủi thân nhìn Linh Thứu, thế nhưng Linh Thứu quá chăm chú nói chuyện, không nhìn thấy.
Thế là bộ xương máu đành phải chuyển ánh mắt lên người Băng, Hỏa và quỷ lão, thay đổi ánh mắt tủi thân trước đó thành hai hốc mắt tràn đầy uy hiếp.
Ba quỷ run lên trong lòng, chỉ đành ép buộc mình không nhìn nó, giả vờ như không nhìn thấy gì.
“Các ngươi thấy thế nào?” Linh Thứu nói xong thì hỏi.
“Ý của chủ tử là muốn dùng huyết trì để bồi dưỡng một nhóm quỷ cao cấp?” Băng hơi trầm tư, “Chỉ là làm như vậy nếu không cẩn thận rất dễ dàng tạo ra ác quỷ.”
Ác quỷ? “Nếu như là ác quỷ, bọn nó có còn nghe lệnh của ta không?”
Băng khẽ gật đầu, “Đó là đương nhiên, chủ tử là chủ của linh hồn cơ mà.”
“Thế thì được rồi, thế gian vốn khó phân chia thiện ác, cũng giống ám nguyên tố, còn phải xem là ở trong tay người nào.” Linh Thứu cười nhạt nói.
Cũng khá có lý, ba quỷ không tự chủ nhìn về phía bộ xương máu, nó không phải chính là ví dụ tốt nhất sao? Ác quỷ như thế, đối với bọn họ không phải hung thần ác sát chính là chảy nước miếng, trước mặt Linh Thứu thì lại cả ngày đáng yêu các kiểu! Thật sự là đáng xấu hổ!
Mà có không gian rồi, Linh Thứu cũng có thể tại tu luyện bên trong không gian, chí ít có thể tránh được rất nhiều phiền phức, tranh thủ lúc Lãnh Mộ Hàn vẫn chưa về, Linh Thứu tiếp tục học phù chú với quỷ lão đầu.
Về phần tu luyện ám nguyên tố, Linh Thứu nghĩ trước ngâm huyết trì một lần đã, không phải ca ca nói huyết trì có thể giúp nàng tăng tu vi sao, chỉ là nàng cũng không biết một lần phải ngâm bao lâu, cho nên vẫn đợi lúc nào tiện rồi ngâm cũng không muộn.
Không bị sự hạn chế không gian, Linh Thứu có thể vừa vẽ vừa luyện, tự mình tìm tòi, từ đó mặc kệ là vẽ bùa chú hay là sử dụng đều như cá gặp nước, tiến bộ rất nhanh.
Tại vung ra một lá bùa trói buộc, Linh Thứu dừng một chút, quay người nói với bầy quỷ, “bên ngoài có biến, bây giờ tạm thời các ngươi cứ ở lại trong không gian, lát nữa ta sẽ đưa một nhóm quỷ vào, các ngươi giúp ta nuôi bọn nó trong huyết trì.”
“Đúng rồi, Hỏa, giúp ta tìm chỗ nào đó tốt chút rồi mở cái hồ nhỏ, ta muốn làm một cái huyết trì cho mình dùng.” Nói xong Linh Thứu cũng không chờ mấy người nói gì đã lắc mình ra khỏi không gian, bỏ lại ba quỷ khổ sở tiếp tục trải qua thời gian lo lắng đề phòng.
Ra khỏi không gian, đầu tiên Linh Thứu thu con quỷ giữ cửa vào trong không gian, sau đó nghe được tiếng gõ cửa, không phải Mộ Hàn, nghĩ vậy, Linh Thứu mở cửa ra.
Nhìn Thiệu Ngôn ngoài cửa, Linh Thứu hơi chớp mắt nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã nghĩ ra nguyên nhân hắn xuất hiện.
Linh Thứu cười cười, chờ đối phương mở miệng trước.
Mặc dù nàng có thể hiểu được hành động của Thiệu Lỗi, cũng rất cảm kích sự trung thành của hắn với Mộ Hàn, nhưng là người phụ nữ của Lãnh Mộ Hàn, việc nàng cần phải làm, là khiến bọn họ thần phục, là có thể sóng vai cường thế và quyết đoán, mà không phải một nữ tử đơn thuần thiện lương lúc nào cũng có thể tha thứ.
“Thuộc hạ bái kiến thái tử phi.” Trong lòng Thiệu Ngôn cũng có không vui, nhưng bây giờ người duy nhất có thể thuyết phục thái tử để Thiệu Lỗi ở lại, chính là nàng.
Làm huynh đệ với nhau nhiều năm như vậy, hắn rất hiểu tính cách của Thiệu Lỗi, nếu lúc này cứng rắn muốn hắn rời khỏi phủ thái tử, như vậy rất có thể Thiệu Lỗi sẽ lấy cái chết bày tỏ ý chí, hắn chính là người cố chấp như vậy.
Ừm, lúc vừa nhìn thấy nàng, hắn tự xưng tại hạ, gọi nàng Bắc Ảnh cô nương, bây giờ đã thành thuộc hạ và thái tử phi rồi.
Linh Thứu ừm một tiếng, lại không nói gì, mà trở lại trong phòng ngồi xuống bàn rót cho mình một ly trà, nhấp một ngụm, nâng chén lên nhìn Thiệu Ngôn, “Thiệu Ngôn là trực ban mệt mỏi, đến xin chén trà uống sao?”
Đối với việc Linh Thứu giả ngốc, không phải Thiệu Ngôn không biết, nữ nhân này cũng không vô tri giống như mặt ngoài, một phế vật có thể khiến Thiệu Lỗi và Nguyệt Dung trộm gà không được còn mất nắm thóc, sao lại đơn giản được.
“Thuộc hạ muốn xin thái tử phi khai ân, buông tha Thiệu Lỗi” Thiệu Ngôn nói thẳng, “Thiệu Lỗi xúc động lỗ mãng, nhưng dù sao cũng là vì thái tử, mặc dù đắc tội thái tử phi, nhưng nếu thái tử phi cũng thật lòng với thái tử, ắt hẳn có thể hiểu được lo lắng của thuộc hạ, dù sao cũng có quá nhiều người muốn hại thái tử.”
Lúc nói câu cuối cùng, Thiệu Ngôn nhìn chằm chằm Linh Thứu, dường như muốn nhìn ra gì đó từ trong mắt Linh Thứu.
Linh Thứu nhíu mày, hắn là đang ám chỉ nàng, nếu nàng không cứu Thiệu Lỗi, chính là thừa nhận mình vô tâm với Mộ Hàn sao? Uy hiếp nàng?
“Mộ Hàn muốn giết hắn sao?” Linh Thứu quay sang, đã biết nhưng vẫn hỏi.
“Không, chỉ là trục xuất khỏi phủ thái tử, nhưng trừng phạt như vậy không thể nghi ngờ là không khác gì giết Thiệu Lỗi.” Thiệu Ngôn luôn luôn ít lời cũng có chút kích động.
“Ồ” Linh Thứu khẽ gật đầu, “Vậy cái này là vấn đề của hắn rồi, Mộ Hàn không muốn đẩy hắn vào chỗ chết không phải sao?”
“Nhưng mà…” Thiệu Ngôn còn muốn nói thêm, Linh Thứu đã đưa tay ngăn lại, “Muốn ta hỗ trợ, phải lấy thành ý ra, uy hiếp ta không phải lựa chọn sáng suốt.”
Thiệu Ngôn trầm mặc một lúc, “Xin thái tử phi chỉ rõ, nhưng thuộc hạ tuyệt đối sẽ không làm bất kỳ chuyện gì tổn thương đến thái tử và Tề Dự quốc.”
“Ừm, cái này là hiển nhiên, nhưng mà ngươi còn phải đi khuyên huynh đệ tốt của ngươi, muốn ở lại cũng được, nhưng ta muốn hắn phải đi theo ta, nhận ta làm chủ tử.” Linh Thứu khoan thai nói.
“Không đời nào!” Trong địa lao, Thiệu Lỗi nhẫn nhịn sự đau đớn trên cơ thể, tức giận gầm nhẹ.
Thiệu Ngôn có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi, “Vậy ngươi muốn rời khỏi phủ thái tử?”
“Đương nhiên không muốn! Cùng lắm thì chết!” Thiệu Lỗi cưỡng nói.
“Ngươi!” Đối mặt với sự cố chấp của Thiệu Lỗi, Thiệu Ngôn có chút bực bội, nhưng Thiệu Lỗi quá lỗ mãng, nếu hắn cũng xúc động buông tay mặc kệ, chỉ sợ Thiệu Lỗi sẽ chết thật!
Thiệu Ngôn võ võ cái trán, “Sao ngươi lại cố chấp thế nhỉ?”
“Hừ!” Thiệu Lỗi hừ lạnh.
Thiệu Ngôn hít một hơi thật sâu lại thở ra, sao mà nói chuyện với hắn mệt mỏi như vậy nhỉ, không học thức thật là đáng sợ.
Cố gắng bình tĩnh lại, “Ngươi đi theo nàng chỉ là kế hoãn binh, chờ thái tử hết giận, hoặc ngày nào đó nàng thất sủng, ngươi còn sợ không trở về được bên người thái tử sao?”
Thấy Thiệu Lỗi đã hơi dao động, Thiệu Ngôn không ngừng cố gắng, “Mà nếu đi theo nàng, ngươi lại có thể danh chính ngôn thuận giám thị hành động của nàng, một khi nàng muốn thương tổn thái tử, ngươi chẳng những có thể bắt nàng tại chỗ, còn có thể lấy công chuộc tội.”
“Đúng rồi! Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ! Thế nhưng, nhận nàng làm chủ tử…” Thiệu Ngôn thấy Thiệu Lỗi lại muốn cố chấp nữa, nửa thật nửa giả nói, “Đại trượng phu co được dãn được, vì thái tử, nhận một nữ nhân làm chủ tử không mất mặt.”
“Ừm! Có lý! Được! Ta đồng ý!”
Tối hôm ấy, sau khi Lãnh Mộ Hàn xử lý công việc xong, đi tới Mai uyển.
Trong uyển Linh Thứu nằm nghiêng trên ghế quý phi được phủ nệm, trên người đắp một cái khá áo choàng mỏng, gương mặt không son phấn, thanh thoát mà không mất đi nét xinh đẹp của nữ nhân, mắt khẽ nhắm, dường như đang mơ một giấc mơ đẹp, khóe miệng khẽ cong cong.
Nhìn thấy Linh Thứu, Lãnh Mộ Hàn chỉ cảm thấy mỏi mệt cả ngày đều tan biết hết, sờ lên khóe môi của mình, dường như hôm nay hắn cũng cười nhiều hơn trước.
Khẽ bước đi tới, Lãnh Mộ Hàn bế Linh Thứu từ ghế quý phi y lên, hàng mi Linh Thứu khẽ động.
“Tỉnh rồi?” Lãnh Mộ Hàn cúi đầu nhìn Linh Thứu, “Sau này không được ngủ bên ngoài nữa, ban đêm lạnh.”
Chưa từng có lời quan tâm người khác, nhưng khi nói với Linh Thứu, hắn lại không cảm thấy khó chịu, dường như hết thảy đều là chuyện đương nhiên.
“Ừm” Linh Thứu đáp, rúc vào ngực Lãnh Mộ Hàn dụi dụi, “Ta chỉ định chờ chàng, kết quả lại ngủ thiếp đi.”
“Lần sau ta sẽ về sớm chút.” Lãnh Mộ Hàn bế Linh Thứu đi vào phòng, “Còn ngủ không?”
“Không ngủ nữa, tỉnh ngủ rồi, chàng còn phải xử lý công văn đúng không, ta thức cùng chàng nhé.” Linh Thứu nói rồi kéo kéo áo Lãnh Mộ Hàn.
“Ừm.”
Trong phòng, ánh nến chập chờn, Lãnh Mộ Hàn nghiêm túc đọc công văn, Linh Thứu thì nằm gục xuống bàn ngoẹo đầu nhìn hắn, thỉnh thoảng được mỹ nam ngoái nhìn cười một cái, một cảnh tượng vô cùng ấm áp đẹp đẽ.
“Đúng rồi, Mộ Hàn, ta, có thể xin chàng một người không?” Linh Thứu đột nhiên nhớ đến cái gì, mở miệng nói.


