Skip to main content

Trang chủ Quỷ Phi Trọng Sinh Ai Dám Đụng Phu Quân Của Ta Chương 64: Kết tóc phu thê

Chương 64: Kết tóc phu thê

4:53 chiều – 26/08/2025

Linh Thứu ngủ một giấc rất ngon, đáng thương ba con quỷ trong không gian của nàng, lại là nơm nớp lo sợ cả một đêm.
Vào trong không gian, hoàn cảnh lạ lẫm khiến ba quỷ sững sờ, vẫn là Hỏa kịp phản ứng lại đầu tiên, “Không gian?”
Ồ! Không gian! Chỉ là, ba quỷ cứng đờ quay đầu nhìn về phía bộ xương máu, vì sao nó cũng ở đây!
Không thể nào ra khỏi không gian được, muốn liên hệ với Linh Thứu bên ngoài không gian, lại phát hiện tin tức bị cái gì đó đột nhiên ngăn chặn, có thể bị cái gì ngăn chặn đây? Ba quỷ không hẹn mà cùng nhìn về phía bộ xương máu một mặt âm trầm.
“Chủ tử muốn hại chúng ta chết rồi lại chết…” Băng run rẩy, cố gắng nói thật nhỏ.
Hỏa thì hơi bình tĩnh một chút, trầm tư nói, “có lẽ, nó chỉ là không muốn chúng ta nói cho chủ tử thôi…”
“Nè nè, các ngươi đang nói cái gì thế? Nó đến cùng là cái gì? Không phải chỉ là một bộ xương người thôi sao, sao ta lại sợ hắn như vậy?” Quỷ lão đầu nhỏ giọng hỏi.
Còn chưa đợi được đáp án, đã thấy Băng căng thẳng nhìn về phía trước, quỷ lão đầu thuận theo ánh mắt Băng nhìn lại, chỉ thấy bộ xương máu đang nhìn chằm chằm ba quỷ rồi giật giật cổ, răng cũng cắn cắn.
“Nó, hình như nó đói bụng rồi?” Quỷ lão đầu run run một chút, bất giác nói với hai quỷ bên cạnh, chỉ là nửa ngày cũng không có ai trả lời, kỳ quái quay đầu lại xem, lúc này mới phát hiện bên cạnh chẳng còn dù là cái bóng của Băng và Hỏa.
Nghĩ đến cái gì “Aaaa!” một tiếng, quỷ lão đầu cũng chạy loạn trong không gian.
Bộ xương máu dùng ánh mắt như nhìn con mồi nhìn ba quỷ tự nhận là trốn rất nhanh, giơ tay lên, khí tức màu đỏ thẫm không ngừng hội tụ chung quanh nó, thế nhưng, đột nhiên nó lại dừng lại, hơi ngoẹo cổ, sau đó buông tay xuống.
Hơi tủi thân chảy nước bọt nhìn ba quỷ, dùng tay vỗ vỗ lên bụng, sau đó cúi đầu đi về phía hướng huyết trì.
Ba quỷ nhìn bộ xương máu nhảy vào huyết trì, ục ục chìm xuống dưới, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám thả long.
Quỷ lão đầu đuổi kịp Băng và Hỏa, “Phù, mệt chết ta mệt chết ta! Hai tên quỷ không có nghĩa khí các ngươi! May mà lão đầu tử ta chạy nhanh!”
Nghỉ ngơi một lát, quỷ lão đầu lại vỗ vỗ Băng, “Nè, các ngươi còn không nói cho ta hắn đến cùng là cái gì sao? Vì sao vừa nãy ta có ảo giác hắn muốn ăn chúng ta?”
“Không phải là ảo giác” Băng lườm lão một cái, nhìn huyết trì như đang suy nghĩ cái gì, dường như đã hiểu được gì đó.
“Hả?! Không phải là ảo giác!” Quỷ lão đầu sợ hãi nói.
Băng trừng mắt liếc lão một cái, lão này hét lo thế là muốn gọi hắn đi ra sao!
Quỷ lão đầu cũng kịp phản ứng, cười khan hai tiếng, hạ nhỏ giọng nói, “Vậy, vậy cái bộ xương kia rốt cuộc là có lai lịch gì?”
Băng trầm mặc một hồi, lúc quỷ lão đầu nghĩ Băng lại không thèm để ý mình nữa thì nghe, “Yên tâm đi, xem ra, trước mắt chúng ta vẫn an toàn, chí ít bây giờ nó sẽ không ăn chúng ta.”
“Cái, cái gì? Cái gì mà trước mắt an toàn? Cái gì mà bây giờ sẽ không ăn chúng ta?!” Băng nói chưa dứt lời, quỷ lão đầu đã cảm thấy bất an rồi.
Hu hu, có ai có thể nói cho hắn biết, trước kia đều là hắn đi bắt nạt những con quỷ khác, sao bây giờ lại là con quỷ khác muốn ăn hắn thế này?
Hôm sau, Linh Thứu mở hai mắt ra, nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh nắng ấm áp rọi vào mặt Lãnh Mộ Hàn, khiến gương mặt hắn nhìn qua nhu hòa hơn rất nhiều.
Mộ Hàn nhà nàng thật là đẹp, trong lúc bất tri bất giác, Linh Thứu đã đưa tay khẽ chạm lên gương mặt của Lãnh Mộ Hàn, sau đó cong cong khóe miệng, còn chưa có động tác kế tiếp đã bị bắt lấy cổ tay.
Lãnh Mộ Hàn nắm lấy tay Linh Thứu, mở mắt ra, quay đầu vốn định trêu chọc Linh Thứu một chút, lại nhìn thấy ánh mắt tràn đầy nhu tình của Linh Thứu.
Trong đôi mắt kia dường như có quá nhiều tình cảm mà hắn không hiểu được, trong lòng nghĩ, có lẽ, nàng đối với mình, cũng không phải không có chút tình cảm nào.
Suy nghĩ này khiến trái tim Lãnh Mộ Hàn cũng mềm nhũn theo, ánh mắt trong lơ đãng cũng dịu dàng hơn nhiều, giống bị mê chậm rãi xoay người cúi đầu xuống.
Linh Thứu có chút trầm mê nhìn gương mặt đang chậm rãi đến gần, thẳng đến khi cảm giác được bờ môi bị cái gì đụng vào, lúc này mới hơi tỉnh táo lại, mà lúc này Lãnh Mộ Hàn đã nghiêng nửa người đè ở trên người Linh Thứu.
Có lẽ sự quyến luyến trong lòng khiến Linh Thứu không nỡ đẩy Lãnh Mộ Hàn ra, chỉ có điều gương mặt đã đỏ bừng, cũng không biết nên nhìn vào nơi nào, dứt khoát nhắm mắt lại, để hắn muốn làm gì thì lmf.
Cảm nhận được Linh Thứu thuận theo, Lãnh Mộ Hàn khẽ cười một tiếng, chỉ có điều lại nghĩ đến khả năng nào đó, khả năng nào đó khiến nàng thà hi sinh danh tiết cũng phải thuận theo hắn, Lãnh Mộ Hàn lại âm trầm hơn, một lần nữa nụ hôn cũng bá đạo hơn mấy phần, không khách khí chút nào cướp đoạt lấy không khí trong miệng nàng.
Linh Thứu hơi bất ngờ vì thấy sự thay đổi của Lãnh Mộ Hàn, dường như nàng có thể cảm nhận được sự tức giận của Mộ Hàn, chỉ là cơn giận của hắn từ đâu tới? Là bởi vì nàng sao? Bởi vì một tay đã bị nắm lấy, Linh Thứu chỉ có thể dùng một tay nhẹ nhàng ôm lấy Lãnh Mộ Hàn, dịu dàng hôn trả, muốn dùng sự dịu dàng để dập tắt lửa giận của hắn.
Dần dần, dường như Lãnh Mộ Hàn đã bị sự dịu dàng của Linh Thứu thuyết phục, hôn cũng dịu dàng hơn, nếu như nói nàng giả vờ thuận theo, vì sao hình như hắn lại cảm nhận được tình yêu của nàng?
Hắn đột nhiên rất muốn biết tất cả, muốn biết nàng và Lãnh Trạch Phong có quan hệ như thế nào, muốn biết nàng có bí mật như thế nào.
Ngay lúc Linh Thứu đang say mê, Lãnh Mộ Hàn lại rời đi, nhìn đôi môi bị hôn đến kiều diễm ướt át, hắn không thể không thừa nhận, nữ nhân này xác thực có bản lãnh câu hồn đoạt phách người.
“Vì sao không phản kháng ta.” Giọng nói của Lãnh Mộ Hàn có chút khàn khàn, lần này, hắn không tiếp tục dùng ‘bản điện’ nữa.
Linh Thứu vẫn còn mê ly mở mắt ra, nhìn Lãnh Mộ Hàn há to miệng vẫn chưa trả lời, lại nghe được hắn nói, “Nếu nàng không thích, nàng cứ phản kháng ta, ta sẽ không ép buộc nàng.”
Trong lòng thở dài một tiếng, nàng đương nhiên biết, hắn chưa hề ép buộc nàng, chỉ cần nàng không muốn, hắn đều không ép buộc nàng, thậm chí nàng còn nghĩ, hắn có thể sẽ vì thành toàn nàng mà đưa ra lựa chọn như lúc trước, không chút do dự uống chén độc dược kia.
Cho tới bây giờ đều không nỡ để nàng khó xử.
Nhưng càng như vậy, nàng lại càng đau lòng hơn, cũng chỉ có điểm này là hơi oán trách hắn, vì sao hắn không thể ích kỉ thêm một chút? Vì sao hắn không thể bớt suy nghĩ đến cảm xúc của nàng hơn một chút? Vì sao hắn không có thể chờ đợi nàng nhìn rõ trái tim của mình rồi mới bỏ nàng đi?
Nghĩ vậy, khóe mắt Linh Thứu thoáng chốc đỏ tực, trong mắt đều là tủi thân, cắn cắn môi, trừng mắt nhìn Lãnh Mộ Hàn hại nàng khổ sở, đáng ghét.
Lãnh Mộ Hàn lại nghĩ là Linh Thứu bị hắn hôn nên cảm thấy tủi nhục, mặt trầm xuống, lạnh giọng nói, “yên tâm, từ nay về sau ta sẽ không đụng vào nàng nữa.”
Nói rồi Lãnh Mộ Hàn buông tay Linh Thứu ra muốn đứng dậy, Linh Thứu vội vàng, cánh tay vừa được tự do một phát túm được hắn, “Ta không phản kháng, sao chàng lại không động vào ta!”
Hả? Lãnh Mộ Hàn quay đầu, nhìn Linh Thứu đang chu chu môi, nghĩ lại lời của nàng, ý của nàng là nàng hi vọng hắn đụng vào nàng sao?
Nhìn Linh Thứu, ánh mắt Lãnh Mộ Hàn có chút sâu sắc khó đoán, nhưng mặc kệ là thật tâm cũng tốt, giả vờ cũng được, hắn đã cho nàng cơ hội, nếu hôm nay nàng không từ chối, vậy thì từ nay về sau, cơ thể của nàng, trái tim của nàng, đều chỉ có thể là của hắn mà thôi.
Lời nói của Linh Thứu khiến sắc mặt Lãnh Mộ Hàn hòa hoãn hơn rất nhiều, dù không cười, nhưng lại không giấu được ấm áp trong ánh mắt.
Lãnh Mộ Hàn không nói tiếp chủ đề cũ nữa, lại là hiểu rõ nói, “Nếu như Linh nhi thực sự không nỡ để vi phu đi, vậy thì hôm nay vi phu sẽ ở cạnh Linh nhi, không đi tảo triều nữa.”
Nghe ra sự trêu chọc trong lời nói, Linh Thứu trừng mắt liếc Lãnh Mộ Hàn đang nằm xuống giường lần nữa, “Mau dậy thôi! Sắp muộn rồi! Cẩn thận phụ hoàng chàng trách tội!”
“Không phải Linh nhi lôi kéo vi phu không cho vi phu đi sao?” Lãnh Mộ Hàn nói, giơ bàn tay đang bị Linh Thứu nắm lấy.
Linh Thứu có chút hốt hoảng. Lãnh Mộ Hàn cũng không chọc nàng nữa, đứng dậy mặc quần áo, nha hoàn đã sớm chờ ở bên ngoài, vừa nghe trong phòng động tĩnh thì đi vào chuẩn bị hầu hạ Lãnh Mộ Hàn rửa mặt chải tóc.
Linh Thứu đứng dậy theo.
Lãnh Mộ Hàn đi tới, cúi người, khẽ đặt tay ở trên vai Linh Thứu, “Vết thương của nàng vẫn chưa khỏi hẳn, nghỉ ngơi thêm một lát đi, nhé?”
Linh Thứu ấm áp cười một tiếng, “Đã không đau nhiều nữa” sau đó nói với mấy nha hoàn, “các ngươi đều lui ra đi, ta hầu hạ Mộ Hàn rửa mặt chải tóc là được rồi.”
Đoan trang cười, Linh Thứu cố gắng biểu hiện như bình rất bình thản, hào phóng, ừm, nàng còn lâu mới thừa nhận, là bởi vì mình không thích nhiều nữ nhân đụng chạm Mộ Hàn của nàng nên mới muốn đuổi các nàng đi.
Lãnh Mộ Hàn có chút bất ngờ nhíu mày, “Linh nhi nhất định phải rửa mặt chải tóc cho vi phu?”
“Ừm!” Linh Thứu khẽ gật đầu, những nha hoàn kia còn không biết có nên lui ra theo lời thái tử phi hay không, đã thấy Lãnh Mộ Hàn phất phất tay.
Mấy người cung kính khom người, “Nô tỳ cáo lui.” Đồng thời trong lòng cũng bắt đầu phỏng đoán địa vị của Linh Thứu trong phủ thái tử.
Linh Thứu kéo Lãnh Mộ Hàn tới trước bàn trang điểm, vì tránh động đến vết thương của Linh Thứu, Lãnh Mộ Hàn cũng không dám để Linh Thứu dùng sức, cho nên cũng hết sức phối hợp.
Lãnh Mộ Hàn trong gương bá khí và tuấn dật hoàn mỹ kết hợp hoàn hảo, một thân cẩm bào màu xanh sẫm, cổ áo có hoa văn thêu bằng chỉ vàng, khí chất cao quý thần bí khiến hắn càng thêm tuyệt thế vô song, mà phía sau hắn là Linh Thứu cũng rất tuyệt sắc, mặc dù chỉ là mặc bộ đồ bó người, tóc cũng có chút lỏng lẻo, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến sự tuyệt phối của hai người.
Linh Thứu dùng lược nhẹ nhàng chải mái tóc đen của Lãnh Mộ Hàn, mà tóc dài của nàng buông xuống trước người chạm vào tóc hắn, Linh Thứu lấp lóe đôi mắt, đột nhiên nghĩ đến gì đó, khe khẽ cười một tiếng.
Lãnh Mộ Hàn có chút không hiểu, nhìn qua gương thì khẽ cau mày lại, “Linh nhi, lon tóc kia, hình như là tóc của nàng…”
“Ừm đúng rồi” Linh Thứu khẽ gật đầu, không sai, chính là tóc của nàng, “Ta đang kết tóc cho chúng ta đó! Chàng đã nghe phu thế kết tóc chưa?” Nói rồi bện hai lọn tóc nhỏ lại với nhau.
Phu thê kết tóc… Lãnh Mộ Hàn thầm nhắc lại bốn từ này ở trong lòng, khóe miệng lơ đãng cong cong.
Linh Thứu đã bện xong cũng đang rất vui vẻ, phu thê kết tóc nha!
Mà nàng còn không biết dáng vẻ si mê này của mình đều đã bị người nào đó nhìn thấy hết, mà người nào đó cũng không biết, một màn này nhiều năm về sau còn thường xuyên hiện lên trong đầu hắn, khiến hắn đang nhớ lại quá khứ hạnh phúc đồng thời lại tràn đầy cay đắng.
“Kéo!” Linh Thứu ngẩng đầu, đưa tay ra trước mặt Lãnh Mộ Hàn, dường như Lãnh Mộ Hàn biết nàng muốn làm gì, cầm cái kéo trên bàn trang điểm đưa cho Linh Thứu, Linh Thứu nhận lấy, cẩn thận cắt đoạn tóc được bện chặt của hai người.
Dù sao nàng cũng không có cha nuôi không có mẹ dạy, những cái đạo lý thân thể tóc da thuộc về cha mẹ nàng cũng không cần để ý làm gì.