Đúng lúc đại chiến đang diễn ra, đột nhiên một tấm bình phong thiên nhiên từ không trung giáng xuống, chia đại lục thành năm đại lục như bây giờ.
Mặc dù từ đây loài người và ma thú tinh linh đều sống ở đại lục khác nhau, nhưng ma thú chán ghét loài người đến cùng cực, thậm chí còn phát triển thành chỉ cần nhìn thấy loài người, sự điên cuồng phẫn nộ sẽ sôi sục trong máu, hận không thể xé nát ra ăn.
Ở thế giới này, ma hạch dường như trở thành yếu phẩm của loài người, ngoại trừ đổi kim tệ cũng có thể dùng để hấp thu nâng cao cấp bậc của bản thân.
Cho nên dù đã trải qua từ hàng ngàn vạn vạn năm trước nhưng loài người vẫn không thể bỏ hành vi giết ma thú lấy ma hạch.
Nhưng sau khi xuất hiện bình phong kia, ngoại trừ việc loài người không thể đặt chân vào đại lục của ma thú thì ngay cả ma thú cấp cao cũng không thể vượt qua tấm bình phong đó để đến những đại lục khác.
Ma thú cấp cao liền trở thành thứ trân quý.
Đương nhiên trừ ma hạch ra, loài người có thể thông qua một loại ngoại lực bên ngoài nữa để thăng cấp, đó chính là năng lượng tinh thạch.
Đó là một loại đá năng lượng tất cả sinh vật đều có thể hấp thụ được, nhưng số lượng cũng rất ít, hơn nữa còn phân cấp bậc, cấp bậc càng cao năng lượng càng tinh khiết.
Một tinh thạch bình thường bằng một trăm ma hạch trung cấp, tinh hạch trung cấp càng hiếm hơn, nếu người bình thường có tinh thạch trung cấp thì có thể sống một đời an nhàn.
“Năng lượng tinh thạch?” Đọc đến chỗ này, Phong Hề khẽ nhíu mày.
Suy nghĩ vừa động, một viên đá thủy tinh màu vàng đã nằm trong tay, Phong Hề không nhịn được mà đánh giá cẩn thận, sau đó lại đưa mắt về quyển sách kia.
Sự kinh ngạc hiện lên trong mắt, đây là năng lượng tinh thạch thật sao?
Đống nhỏ bên trong không gian có không đến năm mươi thì cũng khoảng hai ba mươi khối thì phải?
Còn có đống đá màu sắc khác nhau kia là ma hạch đúng không?
Chuyện này… Đúng là phát tài mà!
Nhưng sư phụ của nàng rốt cuộc là ai vậy?
Lúc Phong Hề đang nghi hoặc thì lại lật đến chỗ khiến nàng cảm thấy hứng thú.
Đan dược sư!
Ở Đông Đại Lục, đan dược sư có địa vị rất cao.
Thế nhưng người có thể trở thành đan dược sư rất ít, thậm chí trăm năm cũng không có một người.
Thực ra “dược tề sư công hội” trong hoàng thành vốn là đan dược sư công hội, nhưng hai trăm năm nay ở Thời Hoán quốc chưa từng xuất hiện đan dược sư.
Dược tề sư, trước mặt đan dược sư, dược tề sư chỉ làm một số việc lặt vặt như phối dược, căn bản không thể so sánh được.
Đáng tiếc ở Đông Đại Lục ngày càng nhiều dược tề sư, thời gian trôi qua, dược tề sư đã gần như trở thành đan dược sư.
Đan dược sư?
Hiếm có như vậy sao?
Phong Hề đọc sách cả đêm, nàng không cảm thấy buồn ngủ, ngược lại lại cảm thấy hưng phấn một cách khó hiểu.
Ý thức vừa động, trực tiếp tiến vào không gian, dựa vào lời của sư phụ, thì không gian thứ hai kia…
***
Sáng sớm từ trên xuống dưới Phong gia đã cực kỳ bận rộn.
Lúc đầu, khảo thí những năm qua của Phong gia cũng không có tình thế này, nhưng năm nay không chỉ đơn giản là khảo thí, tất nhiên không được qua loa.
Cho nên nguyên nhân chính của sự bận rộn này là vì vị Tam hoàng tử sắp tới quan sát khảo thí bảo tháp hàng năm của Phong gia.
Gần đến thời điểm bắt đầu khảo thí, khu vực rộng lớn tổ chức khảo thí bảo tháp của Phong gia bắt đầu xuất hiện thế hệ trẻ tuổi cần làm khảo nghiệm.
Hôm nay đám nữ hài tử của Phong gia từng người từng người trang điểm ăn mặc lộng lẫy…



