Linh Thứu hoàn hồn, dịu dàng cười một tiếng, “Đúng rồi, tướng công của ta là đẹp nhất! Hì hì.”
Bởi vì Mộ Hàn khống chế linh lực rất tốt, lại thêm thủ pháp thành thạo, ngoài Linh Thứu ở ngay bên cạnh, cũng không có người nào phát hiện hắn đã động tay chân lên chiếc vòng cổ.
Bà lão bán đồ trang sức nhìn hai người trẻ tuổi ân ái như thế, không khỏi nghĩ người bạn già của mình, từ ái cười, “Hai vợ chồng trẻ các ngươi thật là ân ái, nhìn các ngươi như vậy, lão bà tử ta lại nhớ đến lúc còn trẻ, ta và lão đầu nhà ta cũng giống các ngươi vậy.”
Linh Thứu hơi xấu hổ, nhưng vẫn hào phóng khẽ gật đầu, còn kéo tay Lãnh Mộ Hàn, thừa nhận nàng và Mộ Hàn rất ân ái, mặc dù mặt đã đỏ bừng lên.
Lãnh Mộ Hàn thấy Linh Thứu thế này thì có chút buồn cười, cánh tay truyền đến cảm giác mềm mại, Lãnh Mộ Hàn biết, gặp phải một nữ nhân như thế, thật sự, không sa vào tưới tình cũng khó, đúng là một tiểu yêu tinh mê hoặc lòng người.
“Nào, để ta đeo lên cho nàng.” Lãnh Mộ Hàn nói, đi ra sau Linh Thứu mang vòng cổ lên cho Linh Thứu.
Linh Thứu sờ vào chiếc vòng cổ, đột nhiên cảm giác cổ bị cái gì có cắn một cái, “ui”, bất giác nhớ tới con rắn trong tay Mộ Hàn lúc nãy, trong lòng cũng bình tĩnh lại, bởi vì nàng biết Mộ Hàn sẽ không hại nàng.
“Đừng sợ” quả nhiên, giọng nói dịu dàng của Lãnh Mộ Hàn vang lên bên tai Linh Thứu, “Vừa rồi ta đã dung hợp con rắn vàng kia vào vòng cổ, là nó đang khế ước với nàng đó.”
Linh Thứu hơi kinh ngạc, là vì ma thú kia phát hiện thể chất của nàng, hay là vì Mộ Hàn? Ma thú sẽ không đời nào chịu khế ước cùng phế vật.
“Nếu lúc ta không có bên cạnh, nó sẽ có thể bảo vệ nàng” Lãnh Mộ Hàn xoa xoa đầu Linh Thứu, cười rất ấm áp.
Linh Thứu rủ mắt xuống, che giấu giọt nước mắt trên mi, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, hít mũi một cái, cúi đầu nhìn vòng cổ trên cổ mình, quả thật là khác hẳn lúc vừa nhìn thấy, nếu vừa rồi chỉ là thứ đồ bình thường giá rẻ, thì bây giờ cái vòng cổ này chính là giá trị liên thành.
“Đi thôi, chúng ta lại đi phía trước xem.” Lãnh Mộ Hàn ôm lấy Linh Thứu, Linh Thứu khẽ gật đầu, “Ừm.”
“Thái tử điện hạ!” Còn chưa đi được hai bước, Linh Thứu đã nghe được một giọng nói mừng rỡ, có vẻ như có chút quen tai.
Ngẩng đầu nhìn lại, là hai cô gái, một người mặc váy dài màu xanh, nhìn rất dịu dàng, tuổi tác xấp xỉ Linh Thứu, mà một người khác thì mặc đồ màu tím, nhìn qua nhỏ hơn một chút, mà người mở miệng gọi Lãnh Mộ Hàn chính là người nhỏ tuổi hơn.
Linh Thứu nhìn hai người, à, nàng nhớ rồi, đây chính là hai muội muội của nàng.
Người lớn hơn là con gái của tam di nương Vân thị, là tam muội của nàng, Bắc Ảnh Tĩnh Nhu, còn người nhỏ hơn chính là muội muội ruột cùng cha cùng mẹ với nàng, tứ tiểu thư dòng chính của Bắc Ảnh gia, Bắc Ảnh Tinh Nguyệt, chỉ có dièud hai người bọn họ từ bao giờ lại thân với nhau vậy.
Lãnh Mộ Hàn vốn không định nhìn, nhưng hai người kia vội vàng chạy tới, còn hành lễ với Lãnh Mộ Hàn, “Dân nữ bái kiến thái tử điện hạ.”
Lần này, cho dù Lãnh Mộ Hàn và Linh Thứu muốn che giấu hành tung cũng không được, một câu thái tử điện hạ lập tức khiến mọi người nhìn sang, dường như đang kiểm tra độ tin cậy, đắn đo xem có nên hành lễ không.
Sắc mặt Linh Thứu có chút khó coi, hôm nay Mộ Hàn không đi tảo triều, nếu lại nháo ra chuyện gì truyền đến tai hoàng thượng, lại cho Lãnh Trạch Phong cơ hội chỉ trích Mộ Hàn.
Lãnh Mộ Hàn lạnh lùng nhìn hai nữ nhân trước mặt, sự dịu dàng và kiên nhẫn của hắn cũng không phải ai cũng có thể có được.
Lãnh Mộ Hàn cúi đầu xuống hỏi Linh Thứu, “Còn muốn đi dạo không?”.
Chênh lệch rõ ràng khiến sắc mặt Bắc Ảnh Tĩnh Nhu và Bắc Ảnh Tinh Nguyệt khó chịu hơn rất nhiều, nhất là Bắc Ảnh Tinh Nguyệt, là đích nữ, lại có thiên phú đấu khí hơn người, đây không thể nghi ngờ chính là vốn liếng để nàng ta kiêu ngạo.
Nàng ta tự nhận mình là thiên kiêu chi nữ, sao có thể cho phép bọn họ không để ý đến mình thế này, mặc dù đối phương là thái tử, nhưng cũng hẳn phải bị nàng mê hoặc mới đúng, giống những nam tử tới cửa cầu hôn nàng mới đúng.
Bắc Ảnh Tĩnh Nhu thì biết ý hơn nhiều, nàng là một nữ nhân thông minh, đương nhiên sẽ không thể hiện hết cảm xúc lên mặt như Bắc Ảnh Tinh Nguyệt.
Nhìn thoáng qua nữ nhân Lãnh Mộ Hàn ôm, Bắc Ảnh Tĩnh Nhu che đậy sự ác độc trong mắt, cười nói với Lãnh Mộ Hàn, “Thái tử điện hạ, xin hỏi vị này là?”
Từ lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy thái tử đã bị khí chất và ngoại hình của hắn hấp dẫn. Nhưng nàng ta còn chưa kịp nói tâm ý của mình cho cha, đã biết được chuyện hoàng thượng tứ hôn, mà người được chỉ hôn làm thái tử phi nhân lại là phế vật của Bắc Ảnh gia bọn họ!
Nàng ta đã từng muốn giết phế vật kia, có lẽ nàng chết thì nàng ta sẽ có thể thay vào đó, nhưng mạng của phế vật kia lại cứng không ngờ, mấy lần đều không chết, mà nàng ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn phế vật kia gả cho nam nhân mình thích.
Nói thật nàng ta cũng chẳng coi phế vật này ra gì, chỉ cần nàng ta được gả vào phủ thái tử, còn sợ không chế trụ nổi phế vật kia, không đoạt được vị trí thái tử phi sao? Nhưng bây giờ ai có thể nói cho nàng ta, nữ tử che mặt này là ai?
Lãnh Mộ Hàn không để ý đến Bắc Ảnh Tĩnh Nhu, Linh Thứu cũng không muốn liên quan gì với Bắc Ảnh gia nữa, lắc đầu, “Không đi nữa, chúng ta trở về đi.”
Bị hai người làm lơ, Bắc Ảnh Tĩnh Nhu có chút không nhịn được, Bắc Ảnh Tinh Nguyệt cũng cảm thấy bị mất mặt.
“Chờ chút!” Bắc Ảnh Tinh Nguyệt ngăn ở phía trước Linh Thứu, vừa rồi nàng ta đã nghe được, nữ nhân này bảo thái tử đi! Dám không coi mình ra gì! Lẽ nào lại như vậy! Chỉ có điều vì sao lại cứ có cảm giác nàng có chút quen mắt nhỉ?
Bắc Ảnh Tinh Nguyệt dùng ánh mắt nghi hoặc đánh giá Linh Thứu.
Linh Thứu hơi né tránh, cũng không phải nàng sợ bị nhận ra, chỉ là nàng không muốn mất thời gian với các nàng mà thôi, nàng chẳng muốn so đo với họ, dù bây giờ nàng đã không còn là phế vật.
Cảm thấy Linh Thứu mất kiên nhẫn, Lãnh Mộ Hàn cũng lạnh lùng hơn nhiều, vốn đang rất vui vẻ, bây giờ lại bị mất hứng rồi, cho dù là ai cũng không vui nổi, “Cút đi.”
Câu nói lạnh lùng khiến Bắc Ảnh Tinh Nguyệt cũng lạnh run người, thật đáng sợ, còn chưa có nam nhân nào nói chuyện với nàng ta kiểu này đâu! Nhưng không biết vì sao, nàng ta lại cảm thấy lúc hắn nổi giận thật là hấp dẫn, nàng ta chính là không thích mấy nam nhân nghe lời mình răm rắp!
Linh Thứu vỗ vỗ tay Mộ Hàn, ra hiệu hắn đừng nổi giận.
Hắn luôn luôn dịu dàng với nàng, nên nàng suýt nữa đã quên mất, khi người nam nhân này lạnh lùng thì sẽ rất lạnh, nhưng không thể không nói, Linh Thứu cảm thấy trái tim rất ấm áp.
Lãnh Mộ Hàn dùng ánh mắt trấn an Linh Thứu, sau đó hừ lạnh một tiếng muốn mang Linh Thứu vong qua họ bỏ đi.
“Ta, ta lại không làm gì! Ngươi hung dữ như vậy làm gì?” Bắc Ảnh Tinh Nguyệt không vui, thế này là có ý gì? Liên tục coi thường nàng! Đúng rồi! Nhất định lại là do nữ nhân kia! Mình đã nhìn thấy nàng ra hiệu cho thái tử!
Bắc Ảnh Tĩnh Nhu ở bên cạnh nhìn một hồi, lúc này mới đi tới kéo Bắc Ảnh Tinh Nguyệt đang muốn nói gì đó lại, “Muội muội, không được vô lễ!”
Giữa cử chỉ vô tình hay cố ý toát sự khác biệt giữa nàng ta và Bắc Ảnh Tinh Nguyệt, đơn giản là đang nói nàng ta khéo léo cỡ nào, mà Bắc Ảnh Tinh Nguyệt lại rất đanh đá.
Linh Thứu thật không rảnh nhìn các nàng lục đục với nhau, nhưng có vẻ hai muội muội của nàng còn muốn kéo nàng xuống nước.
“Thái tử xin dừng bước” chỉ thấy Bắc Ảnh Tĩnh Nhu cố tình chút nàng nhìn một, lại nhìn về phía thái tử, “Thái tử điện hạ, tỷ muội chúng ta vốn không có ý quấy rầy thái tử nhã hứng, chỉ là chúng ta nhìn thấy thái tử điện hạ, nên nghĩ tỷ tỷ cũng ở đây, mặc dù gia tỷ… à, nhưng muội muội không chê tỷ tỷ xấu.”
Dịu dàng như nước, thông tình đạt lý, hào phóng khéo léo, thiện lương hiểu chuyện, có vẻ đã được Bắc Ảnh Tĩnh Nhu diễn ra đầy đủ.
Linh Thứu không khỏi trợn trắng mắt, đây là lần đầu tiên nàng ta gọi mình là tỷ tỷ nha? Muội không chê tỷ tỷ xấu? Ồ, từ bao giờ mà nàng ta thiện lương như vậy? Nàng nhớ kỹ nàng ta đã không ít lần bắt nạt nàng là phế vật. Lại nói, các nàng ai đẹp ai xấu?
Gia tỷ? Lãnh Mộ Hàn nhíu mày, rốt cục mở miệng, mặc dù ngữ khí cũng không tốt đẹp gì, “Ngươi là ai?”
Nếu hỏi nói gì đả kích người nhất, thì chính là ba chữ này rồi, Bắc Ảnh Tĩnh Nhu hơi xấu hổ cười, “Dân nữ Bắc Ảnh Tĩnh Nhu, đây là xá muội, Bắc Ảnh Tinh Nguyệt.”
Bắc Ảnh Tinh Nguyệt hếch mặt, đắc ý nghĩ, mình đã nói mà! Dựa vào danh tiếng của mình ở Tề Dự quốc không có ai lại đối xử với mình như vậy, hoá ra Thái tử không biết mình, hừ, lần này chắc hẳn hắn phải nhìn mình bằng ánh mắt khác cho coi!
Lãnh Mộ Hàn vừa nghe đến hai chữ Bắc Ảnh thì nhíu mày, âm thầm nhìn Linh Thứu một chút, thấy Linh Thứu có vẻ cũng không muốn để ý đến các nàng lắm, xem ra lúc Linh nhi ở gia tộc Bắc Ảnh các nàng cũng không ít bắt nạt Linh nhi, thế là sắc mặt càng lạnh lùng hơn.
Linh Thứu lôi kéo Lãnh Mộ Hàn, “Mộ Hàn, chúng ta trở về có được không? Ta hơi mệt.” Nhắm mắt làm ngơ, nàng sợ nàng mà ở lại nữa sẽ nhịn không được mà ra tay mất.
Nhưng Linh Thứu vừa dứt lời, Bắc Ảnh Tinh Nguyệt đã quát lớn, “to gan! Chúng ta đang nói chuyện với thái tử, không có chỗ cho ngươi nói chuyện!”
Linh Thứu bị quát hơi sững sờ, chớp chớp mắt, đây thật sự là muội muội ruột của mình sao? Sao lại ngốc như vậy? Nàng có thể làm như không quen biết nàng ta được không, tốt xấu gì cũng đang ở trước mặt người mình thích, nàng không muốn mất mặt đâu…
Thấy Lãnh Mộ Hàn muốn nổi giận, Bắc Ảnh Tĩnh Nhu vội vàng kéo Bắc Ảnh Tinh Nguyệt một cái, đúng là chẳng làm được trò trống gì! Nói thật, nếu không phải muốn để lại ấn tượng tốt cho thái tử, nàng ta sẽ không mở miệng giải vây.
Áy náy cười nói với Lãnh Mộ Hàn, “Xá muội tuổi nhỏ, không biết giữ miệng, xin thái tử điện hạ thông cảm, chỉ có điều, không biết cô nương này là?”
Đến cùng thì muốn lèo nhèo tới lúc nào, Linh Thứu dứt khoát giật khăn che mặt xuống, nhan sắc không trang điểm nghiêng nước nghiêng thành dưới khăn che mặt lập tức xuất hiện trước mắt mọi người.
“Thấy rõ chưa? Nhìn thấy bản thái tử phi còn không hành lễ?” Bắc Ảnh Linh Thứu không còn nép vào người như chim non nữa, ngược lại có loại khí thế bễ nghễ chúng sinh.
Bắc Ảnh Tĩnh Nhu và Bắc Ảnh Tinh Nguyệt sững sờ trong chốc lát mới phản ứng được, các nàng tuyệt đối không ngờ, người được thái tử bảo vệ lại là phế vật ngày xưa bị các nàng bắt nạt! Đều có chút không thể tin, nhưng rất nhanh đã bị sự ghen ghét trong lòng thay thế.
Ngay cả một phế vật đều có thể được sủng ái thế này, nếu lúc trước người được gả cho thái tử chính là các nàng thì sao?


